“Ha ha ha, anh quả nhiên biết Quỷ Môn Thập Tam Châm!” Hắn ta nhìn Diệp Bắc Minh, ra lệnh: “Diệp Bắc Minh, tôi ra lệnh cho anh, theo tôi đến nhà họ Khương Cổ Võ cứu một người!” “Chỉ cần anh…” Soạt
Một tàn ảnh tấn công tới
Lướt qua
Ba lão giả cả kinh thất sắc: “Cậu Kiếm Vân, cẩn thận”
Ra tay ngăn cản, đáng tiếc đã muộn
Khương Kiếm Vân còn không nhìn ra đã xảy ra chuyện gì, gò má liền đau nhức
Sau đó, thân thể bay ra ngoài..
Ầm!!
Sương máu nổ tung, Khương Kiếm Vân bi một tát của Diệp Bắc Minh đập chết
Ánh mắt Khương Minh Châu trong nháy mắt toàn là máu, gào thét một tiếng: “Em trai!” “Diệp Bắc Minh, sao anh dám giết em trai tôi?” Diệp Bắc Minh lạnh như băng trả lời: “Tôi đến cả cô cũng giết được!” “Anh nói gì?” “Anh dám!!!” Vẻ mặt tức giận của Khương Minh Châu ngưng lại, bất chợt hóa thành kinh hoàng
Bởi vì cô ta phát hiện, Diệp Bắc Minh đang đi về phía mình
Nội tâm sinh ra nỗi sợ hãi sâu sắc
“Ba vị trưởng lão, cứu tôi!!!” Khương Minh Châu bị dọa sợ đến phát điên
Con mẹ nó anh là người gì vậy
Soạt soạt soạt
“Diệp Bắc Minh, mày dám ra tay với nhà họ Khương?” “Đáng chết
Mày biết bọn tao có thân phận gì không?” “Bọn tao đến từ nhà họ Khương Cổ Võ!” Ba lão giả ra tay, nổi lên một luồng khí tràng mạnh mẽ, đánh về phía Diệp Bắc Minh
Một người bên trái, một người bên phải, một người ở phía sau
Ba Võ Tông đỉnh phong
Căn bản không đủ nhìn
Diệp Bắc Minh quay đầu, đánh về phía ba người mỗi người một quyền
Ba đường máu bắn nổ tung, bị đánh ngã gục tại chỗ
Khí tràng mạnh mẽ bộc phát ra, Khương Minh Châu ngã trên đất.
