Chương 46 - Như người dưng nước lã (1)
Chỉ là đối với những lời nghị luận của những người thường này, Diệp Hiên cũng không thèm để ý, hiện tại hắn đang hao hụt huyết khí, thức ăn trước mặt chính là bổ sung tốt nhất đối với hắn.
Dao nĩa đều dùng, đều là các mặt hàng tinh tế, Diệp Hiên ăn cũng không nhanh, nhưng rất nghiêm túc, mỗi một phần thịt bò đều bị hắn ăn sạch, trực tiếp hóa thành một làn nguyên khí nhè nhẹ ở bụng, tuy những nguyên khí này cũng không phải là rất nhiều, nhưng dù ít vẫn còn hơn không.
Thời gian trôi qua rất nhanh, một giờ trôi qua, đống thức ăn trước mặt Diệp Hiên cũng đang dần dần vơi đi, mà giờ khắc này chính là thời gian ăn cơm, người lui tới với nhà hàng cũng dần dần nhiều lên.
- Thanh Trúc, tôi đã đặt chỗ ngồi tốt, mời tới bên này.
Chợt, một giọng nam ấm áp vang lên, từ bên ngoài đi vào một đôi thanh niên nam nữ, nam mặt như quan ngọc, tựa như Phan An (*) tại thế, người mặc một bộ âu phục không rẻ, đang mỉm cười đối với cô gái ở bên cạnh. trên cho người lùng khí trang tinh làm, có tựa giác Thiên mắt cảm, lóe đen như lên ngà gái chất trắng cô, mặt thần nào Cửu với kinh Một giống khép trẻo, thịt ta lạnh chút mở Tiên voi như quanh tóc da dài truyền đôi thuyết nhìn Nữ gần lúc trong loại trong, trong như có không điểm khuôn diễm một với mái.
- Diệp.
Một bước, ba hai, bước bước..
Trúc Thanh Giang Nam cô tới bệnh tái có như đêm viện cái đi chút mặt xảo kia, tinh Hạ nhớ giống rời khuôn khỏi muộn..
- Anh. nhanh bất Trúc hắn lóe mãn đã, ra mặt Hạ Phan cả lạnh mặt mời sau khi chỗ dại trên, mình khuôn thì Trúc Thanh biến ta mất ra coi Ngọc đi mỹ đến, nhưng thấy đó tức Tử tuyệt của người khó đặt Hạ vẻ đó, rất muốn trước Thanh sau hừ. vừa ngờ Hiên là nào của qua làm nhìn mắt mai, Những trúc không bất trong chẳng thanh, gái đến mình tình đô qua, kinh từng thấy Diệp mã cô lại nhưng này chợt thế ở đã hắn tâm cũng xẹt. hôm tâm nữ cảm này thần người Huống thấy sao khiến lại của được ý cục kích, ta nay thích hắn bên cái rốt nội đồng làm đi với không mình ăn cũng hồ cho?
Hiên Diệp. đôi trong minh, gắt Hiên nhìn đầu nhợt Trúc ngừng đang rẩy Thời ánh càng như đôi chằm cơ đang gao lòng lúc, hồng Hạ bữa không đến cô đã Diệp thể, đang của tái chằm trình run sao lúc dùng kích chứng, Thanh này môi cô mắt khắc này nào độ động đỏ. linh người cả Hạ khi Diệp mắt tới mất Diệp, biết Thanh nhìn tựa vẫn Hiên đã mình đi, lâu đi bao thấy đánh hồn như không Trúc má, trước mở cô gò nhưng cô Hiên hé. miệng cắt dĩa trong tiếng lần Hiên, giễu vào một đưa tự bò nữa không, thịt trong tảng Diệp ngừng cười.
Khoảnh khắc Diệp này và lại, loạn ánh Thanh hỗn, mắt dừng tâm Hiên tiếp mắt Hạ tựa liếc lúc thời lên tư, nhìn mắt ngay lúc xúc chợt Trúc gian như nhau. làm sống còn anh sao được? vô bình run ổn âm miệng tỉnh trong lại tình không kích táo Thanh cùng, thanh lại lực một được nhưng nhưng, tâm động mình cầm Trúc mà muốn chút Hạ khẽ cô cực.
- như Bốn đẹp năm, em vẫn xưa không xinh gặp. âm hồi bộ mút cái, nhai toàn âm này nhà yên tuy hàng đang Khi, thanh lặng từ kia lớn yên thanh, từ không có chói truyền lặng thanh một nhưng đến cũng chút âm, thế như lúc hàng ngay quá nhà tai lại. cũng tự bữa Tuy đi phía khi, đầu nhìn tới Hiên nhưng có, nhiên đang ứng Diệp điều thần chậm người ngẩng hắn, đang thức rãi mình dùng này ăn cảm làm chỗ biết cho người kia về. hàng Vắng, sự về cho mắt thanh, đôi vào bữa bộ tiếp không đang nữ, đôi làm nhìn tự đầy chút dùng trực này âm bước là toàn, cặp hàng ti vẻ dừng khách đôi càng nhà lại nào nam khi.. tự giễu, mình ngạc, có Kinh giật chút còn!
- thể không ông Có tốt, đều anh mạng nhận trời muốn.
[*Quốc Trung trai tiếng rất đại Người cổ của nổi đẹp]. có anh chết không?
- Ừm? lớn bay đương nhíu ánh đang thịt, mày Phan là Hiên Diệp mắt nhiên mi, một chính đập ăn thẳng Ngọc miếng bò nguồn cái Tử thanh mắt đến âm vào miệng.
Bỗng nhiên! cảnh đi xẹt đại người đều Ngọc trong được, đắc là mình hắn hưởng khác cũng, tới đối này ý trong hâm phòng bất ý, vẻ tình qua Phan mộ với Tử tử nào ăn luận cái họ, nơi ánh Phan thụ mắt nhìn chú hắn công mắt nhà rất ta... phục này, hiện khôi tình biến lại tạp tĩnh, tất thản mất Lúc bình phức cả Hiên ra cũng Diệp đã, âm bình vẻ trong tâm mắt thanh đều..
Tử thấy cái Ngọc Phan gì?.
- Hừ, nào người thật là loại cũng đúng có.. thế Nữ mô những, trong Ngọc nữ gian, là bọn thanh đôi niên mới Kim hội như chính không xứng dành như như tụ, Đồng một vậy tựa chỉ tả, cho lời nam Quần họ có cũng anh này.
- Phải, bất kể như thế nào, anh cũng là con trai nối dõi của Diệp gia, năm đó cha anh cũng sẽ không muốn thấy anh chết, nhất định đi tìm bác sĩ tốt chất cho anh phải không?
Đôi mắt Hạ Thanh Trúc lập tức sáng lên, giống như đã đoán được nguyên nhân Diệp Hiên vẫn còn sống.
Đáng tiếc, Diệp Hiên vẫn cứ yên lặng không một tiếng động, có thể ở trong mắt Hạ Thanh Trúc, Diệp Hiên hiển nhiên là chỉ biết cam chịu.
Bốn năm sau gặp lại, hai người giống như đã quên đi thời khắc chia ly ở bệnh viện năm đó, qua vài câu ân cần thăm hỏi, nỗi lòng kích động lúc đầu trong lòng Hạ Thanh Trúc cũng dần dần ổn định lại.
Bởi vì Hạ Thanh Trúc phát hiện, hai người cũng không thể trở về như trước được nữa, gần giống như người xa lạ một hỏi một đáp, mà điều này cũng làm cho trong lòng cô cảm thấy thoải mái, đối đãi với Diệp Hiên như một người bạn bình thường, khí chất trong trẻo lạnh lùng cũng dần dần nổi lên.
