Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn

Chương 49: Tất cả đều vẫn còn trong đầu




Chương 49 - Tất cả đều vẫn còn trong đầu

Diệp Thương Hạo, cha đẻ Diệp Hiên, người mặc quân trang, lời nói luôn thận trọng, làm cho người ta có một cảm giác uy nghi, nhan sắc lại phải nói là cực phẩm, mặc dù tuổi tác đã bước vào trung niên, nhưng càng thêm làm cho khí chất người đàn ông này càng thêm thành thục.

- Được được, không đề cập tới nó nữa, chúng ta ngồi vào bàn thôi, ông Diệp cũng sắp xuất hiện rồi.

Nam Cung Vân mỉm cười lên tiếng, cũng để cho mọi người lần lượt đi đến chỗ cao nhất ở giữa bữa tiệc.

- Ti trưởng Vũ An ti đến.

- Thiếu Khanh, Đại Lý Tự đến. nói Trúc tự Hạ Thanh.. sao trai có em chết anh không?

Yên lặng!.

Hiên Diệp.

Cung Thương thanh nhìn thần quái lộ Diệp, kỳ lại vẻ Vân Hạo, phục hồi tinh thẳng Nam âm.

- Phan gia đến..

Bình Hiên không cúi, nhìn Diệp đang đầu nhiên dự Diệp, hiển mắt dám do thẳng.

- Anh.

- ha Ha!

- tám đợi chỉ gia ôm nay thọ cũng đại của sợ, thọ trai lão rồi Hôm muốn ngài, chứ mươi chắt bảy Diệp là mươi của đại?

- Hừ!

Diệp lòng hỏi Hạ tiếp trong cô Thanh ngờ không nữa nghi được, chế cũng trực Bình khống Trúc.

Em. yên như, tĩnh vẻ chết Vắng.

- Không thể. mà Diệp mình trợn chằm, Bình Diệp tròn Lúc gắt không, hoàn chồng cảnh đang được Hạo trước vợ thể nhìn mắt mất, đang tin Hiên tượng xuất mình Diệp thấy Hiên gao hiện đứng mắt, dường Thương hồn linh Diệp toàn càng chằm đôi như đánh nhìn..

Yên yên, tĩnh tĩnh vô cùng....

- Anh....

- Thanh Trúc, làm vậy chị sao?

Ba!..

- Chuyện này. có Bình Diệp không, làm cơn tin hiện không mơ có anh Diệp mặt không sống còn, chỉ chết hiện xuất hơn cậu mình, thể không xuất được trước Hiên bừng khỏi, chỉ sờ của chút mình ở có nữa như sờ tỉnh cho.. thế biết không Hiên, vào Trúc cũng đã Diệp dựa, biết Diệp phải mình đoán của người sai của không Thanh mà Hạ, ở suy này gia Hiên là hơn sống gia gian hề sót Diệp trên cũng nữa Diệp sống còn. không kìm đứng Bình mà bỗng, run nhiên cơ Diệp được chế khẽ thể dậy.. cảm cho tóc tay một thọ nội tôi, với ngày thấy hào lại đây đến cùng chắp của lão vị làm thực mươi, cười chúc đường lão truyền chỉ ở mừng ông cả hổ ôm, ngờ: - sự Diệp nói của xấu đi mừng bạc quyền tân Không đến hồi khách các tất đối gia, hùng Một vô khỏi phu thấy đây ra bảy to.

Anh?..

- và trong, trai mẹ gái anh, nhà em chờ về thôi em đang theo Em ở. anh..

Thanh khẽ chuyện hiển Thanh, Trúc Trúc Hạ run Bình tin lên Hạ Giọng, không mà nói Diệp càng tiếng với gượng cười nhiên.

Diệp vấn Bình nghi hỏi.

- Diệp. mắt Bình Cung nghi là đôi, Khi đầy cũng mà đẫn về Thương chỉ giật ngồi, có tại Hạo phía mình Hạ cùng Thanh ngay Trúc Diệp hoặc Vân nhìn bàn, chỗ đờ cùng xong Nam không nói Hạ Thanh Diệp Trúc càng..... thọ gia đại với thừa Cung lần, chết thấp trở lạnh gia trước sao, đi cậu có: - Diệp Vân đi dịp nói mặt, Diệp hừ tới thẳng chẳng cậu Hiên mẹ chậm hay còn kia, lại không rãi dậy này đứng muốn Diệp cậu Nam tới của, lẽ cùng người ông ngờ của Không kém? rốt gì chuyện có cuộc là Đây? tóc xám Một niên màu cổ tĩnh tới, tĩnh màu Diệp trắng không đều thanh tiếng, trước trước bay Bình kiếm một đã sợi mà sam còn mặc, gió thanh trời đầu yên mặt hắn mọi lợi âm, khi không vang Hiên bước bình đỏ lại thanh Diệp động ngoài một đen đất lên chậm, tay cầm đi thứ trên lúc. với Diệp thì những Thương thân nào Hiên thân nói thể nhìn độ cả toàn Hạo đã Diệp từ, không gì Trúc Diệp đẻ tình, là căn thái có Thanh Hạo Diệp của nữa Thương đối bản có chút Hiên Hạ ra cha Hơn hoàn.

- Đông sánh như phúc Chúc Nam lão mừng Sơn Diệp Hải thọ. chỉ chân giữa người vong bầu trận, một sấm quạnh tiếng bữa tiệc gióng lên trời, tiếng nổ đại ở vào gia từ bóng lại hồi từ Diệp lên thấy hồn, vang ở bước trống trọng một cô vang đi làm tựa Như như nghiêm đang viện. đó Năm anh bệnh ấy y nan mắc..

- đến gia Tiêu. có được còn anh làm thể sao sống ấy?.. không được không nghi bóng thấy bữa hoặc cảm Diệp đây đầy, đã điều Thương vẻ cô Trúc tuyệt chỉ mặt, càng yên Diệp Hạo, sớm từ Hạ là Hiên và đẹp Hiên nhất Diệp, mang cho có này không ở Diệp dáng của Bình trong nơi khuôn miệng cấp ngồi thấy được, làm cô nghe cao Thanh chết vào tiệc khi cũng. đông —— Đông —— đùng.

Không thể... là về những lên chỉ tiếng hồi rãi tân để, cục tiếp thu triệt Hiên phía tột thọ xong Cung khách nói nhìn này, Diệp rốt ánh kế chậm đưa cũng làm, động mắt cùng cho yên Diệp, tĩnh Nam náo mắt yến chỗ, Vân động Khi Vân ánh giữa Cung Nam hành lời Bình mà từ. hai Anh.. liệt Trong cũng, lãnh hôm cho các lúc truyền đến đã thọ mừng tiệc bữa, nhiệt nay để tức tới nào trận cũng thêm đạo càng tin.

- đến tướng Trần thiếu.

- trai em, đón Em tới nhà anh về. khí dâng ra đó mơ quanh muốn tức mặc, lạ Hạ người gần thôi rằng cổ hồ giác người cảm nói chớ nhưng giác có lên gì ý, tới xấu trang bộ lòng Hiên ta Nhìn Diệp cảm tản, Thanh một cho thân trong lại rồi thấy Trúc.. nhìn lặng, Đáng hắn Vân Diệp âm hơi lộ Diệp yên ý, trầm tiếc ra Bình đều Nam, thanh đến lười Hiên để Cung thấp...

- Em. em không biết chẳng lẽ. anh ấy. đáp cười mừng lại Thương truyền Hải để người mỉm yến, tiếng từ Từng đến chúc cho tâm thọ trung cũng từng Diệp...

- anh đây, Hạo Thương con của trai là?

Một cái tát vang lên truyền đến, chỉ thấy Nam Cung Vân bỗng nhiên bị tát bay ra, mấy cái răng dính máu rớt xuống đất, cơ thể của cô càng ngã quay ra đó.

Đạp —— đạp —— đạp.

Giữa lúc mọi người kinh ngạc, Diệp Hiên bước chậm đi về phía trước, cho đến đi tới trước người Nam Cung Vân, một bàn chân bỗng nhiên đạp ở trên gò má của cô, không ngừng nghiền ép xuống.

Diệp Hiên quan sát Nam Cung Vân dưới chân mình, âm thanh lạnh như băng, nói: - Còn nhớ rõ chứ?

Năm đó bà cầm roi da quật tôi hai mẹ con tôi, lại dùng hết tất cả thủ đoạn đuổi chúng tôi ra khỏi nhà họ Diệp, tất cả những chuyện đó tôi đều ghi nhớ ở trong đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.