Chương 53 - Ân đoạn nghĩa tuyệt (1)
Có một người cầm đầu, cái sự sợ hãi không tiếng động này trong nháy mắt đã được phóng lớn, không ngừng có tân khách cáo từ rời khỏi, cũng để cho sắc mặt người của nhà họ Diệp càng tái đi, lại lần nữa sợ hãi nhìn Diệp Hiên.
- Diệp Hiên, đứa con hoang như mày, bây giờ là cổ võ tông sư, mày thật sự nghĩ Diệp gia dễ bắt nạt hay sao?
Đạp đạp đạp!
Rất nhiều tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, chỉ thấy Diệp Hàn Xuyên mang theo trên trăm tên bảo vệ dũng mãnh đi vào đại viện Diệp gia, những bảo vệ này vác vũ trang hạng nặng trên vai, đạn lên nòng, nhìn qua đã biết những người này là được huấn luyện chính quy.
- Bắn chết tên đó cho tôi..
- Tại…
Hiên nhi. lại thế như thể sao tại có được? mọi xác máu Diệp, trực lúc Ma thành, lại Diệp tiếp họng chuyển lạnh Huyết rút Diệp ngã tươi, về Hiên đâm Xuyên hóa Kiếm chảy cổ Hiên Diệp khi ý, Diệp quang nhiều yết hầu lại xác Kiếm cái, hồi như Xuyên chết máu từ ra tươi thủng Thị, phun xuống lùng Ma lạnh giữa băng Thị Hiên Hàn chân Hàn ra, một Hàn rất người muốn Huyết tâm. hắn vào Tu rọi, cho của xuống ảnh, tựa lên máu càng của lớn cực đầy xác kinh Hiên, Diệp lượng khủng cụt máu thành hắn tay số Giới ngã chân, trôi như La tươi chân chết, chiếu kỳ hình thành thêm hóa Minh chảy tôn Cụt đất sông. cộc Cộc cộc!
- Hiên. đây bác bác của cháu là mà cả! tiếng cháu lần ông mặt, là hoãn Cháu bớt sai mấy mắt vội tượng đi sai, sắc giận đều cũng hòa: - lên Diệp, vàng ngàn cảnh trai xin sai vạn Thương, nói còn trước Hải Nhìn hãy..
- hận thì, đi nhà chăng, rồi chính đã ông họ gì, anh mà nữa có kệ đi Diệp cơ oán Hiên mặc của anh cũng đủ là tay ấy giết bác cả đối dừng nhiều anh với Diệp. phốc Phốc! cho tên thủ trăm tiếp tựa tại, cả hồn bị chỗ người linh Xuyên Hàn Diệp sợ đoạn Hiên ngay, đánh chết Diệp run đáng mất liên bảo sợ trên của, ông nhìn toàn ta hoàn khiếp người như vệ thảm làm cả sợ cả..
Quân Hạ khuyên lên Thiết tiếng càng lơn.. có nó người không là phải?
Hạ Diệp từ truyền nghẹn Thanh Trúc thanh, thật từ âm ôm Hiên ngào chặc đến. lấy Diêm mạng Minh, câu La Vương hồn.
- Tại... thông Phác!
- hết Bỏ?. vẻ vắng không Đất, động tiếng một trời.
Đừng.. hèn Hiên có đến ông hãi lơ, Diệp Diệp cơ khẩn Diệp đất cầm ta nhìn kéo, tiếp mặt cái sát mặt Khi vẻ càng Hàn Hiên, trong trực được thật sợ mắt không trên, mọn sự Xuyên cầu của xụi chết. nhẫn Hải nay thêm cha, sức nói nơi điều con giận làm Thương liếc, Thương Thương nổi trước lỗi nhau Diệp ở dùng năm với Diệp, nhìn cố nhưng lòng con, được cảm xin chúng cha mắt: - này nhịn trai không mấy cười vẫn Diệp cha con, thấy lại Hạo cho nói nay xin Hạo lỗi mẹ luôn xong Ngày, Diệp hiểu gượng con này Hiên con có hôm có cũng, với ta. hết bỏ Làm sao để?
Nó.. ra Diệp cho nhìn, miệng lên trên thuận lảo khốc ngã trực trên, đạm Hạ khóe cười tiếp Bỗng nhào Diệp Hiên tàn người, Hiên gái Thanh tay này nhiên nụ xoay một, làm đất con Trúc đẩy nhiên đảo cô hiện người. thanh nhau ai trúc, bầu bạn có Diệp mã cũng mới với có trong Hạ Diệp nhất Thanh Thanh là đây, và Trúc có chỉ là Xuyên, Hiên thể khả Diệp từng ở ngăn, mai cản nếu Trúc Hiên nói năng đã Hàn biết Hạ.
- thì chết là kết đã đã thù có tôi, của ông ta là của súng mà nổ Khi tôi, tôi thù rồi duy quả người giết ta ông sai nhất chỉ kẻ nếu kẻ chính! sao tại.
Ầm!
- đúng cứ, nặng buông móc trách đây là năm không giết Hiên cũng, gia Nam với Diệp cháu, bác tay trên Vân nay cháu xưa còn Cung bằng, bị đã được mệnh tính có bác nề, có hôm không đi không Diệp, nhiều trăm?.
Hiên một trước Trúc hỏi mắt, hãi Thanh Hạ Nhìn màn Diệp này sợ. là ấy mà cơ ông anh chính của bác? tiếng trăm tự nói nhảm tiếp bảo vệ, Hàn kỳ hét bắn Hiên to tới, Không tay súng cầm bóp Diệp Xuyên trực Diệp, trực có bất lên, lời tiếp nào trên động cò.
- về về để đầu, lại nữa từ đến Theo phi lúc dính như những, ban này ta chúng sau cho không thị nay em trở nhà..
Thanh Trúc nhỏ nói Hạ nhẹ.
- Giết!.
- lòng đi, hận bỏ Hiên Trúc, Diệp Thanh anh anh xin nỗi trong mình hãy oán hết. lớn tràn Diệp máu tanh tiếp, hai Diệp ngập nồng viện trực phun mùi vệ bảo ra, ở ra trong kỳ máu tươi chém, đoạn tên hơn đại gia nặc toàn Hiên cực lượng một làm số chém kiếm bộ mười. hy sót cảm một hiện vọng mắt chuyển Diệp đầy, Hiên kích trong Trúc mắt ôm gao sống càng Hạ lấy Lúc Trúc Thanh, gắt Xuyên Hàn tia về lại Hạ Diệp phía Thanh nhìn đôi. lại Hiên khôi bình, tĩnh phục Diệp tợn dữ sắc mặt. giết Đừng bác.
Hiên trên mắt những đếm thanh nặng không gào cũng bãi thét, hiện hóa viên đạn đại sát khí đối truyền Âm, đầu lửa ở cười ở bản Diệp mặt vũ tàn, căn trăm đặt không, có bừa nhạt ngọn hết với đến hạng trong,... chợt khí Xuyên bước, Kiếm tràn Diệp đến, dậy tên không tới đều Xuyên mũi Hư khi để, hầu máu nổ mùi không ngập mới khí Thị đi, trên bước tất ngay từng Hàn cho bảo trên Diệp Huyết, không mình Hàn trong hết chết gay yết tươi trăm nổ chỗ Diệp, đùng vang vệ thức Hiên Ma cả. cũng Thanh đi khi Diệp, mắt mắt hãi Hạ càng Trúc sợ ngập, Hiên đến tới ôm lưng dần dần lại, lấy trên cánh dữ hoà cô tràn trong cô tợn hai nước cho tình, để cho từ chỗ cậu hoãn là tay mặt Hiên biểu sau nhanh Diệp giang bước.
Diệp Hiên tàn khốc mỉm cười, nhưng rơi vào trong mắt Hạ Thanh Trúc lại làm cho cô mím chặt đôi môi, cảm giác Diệp Hiên trước mắt cực kỳ xa lạ.
- Anh không phải anh ấy, anh cũng không phải anh ấy, nếu như anh là anh ấy, sao anh lại tuyệt tình như thế?
Hạ Thanh Trúc run rẩy nhỏ bé lên tiếng.
Nhìn Hạ Thanh Trúc sợ hãi, Diệp Hiên chậm rãi lắc đầu, âm thanh hơi lộ ra tang thương, nói: - Tôi vẫn là tôi, chuyện này chưa bao giờ có thay đổi chút nào, chỉ là sự mềm yếu ngày ấy đã sớm bị tôi vứt bỏ, mà Hạ Thanh Trúc em lại cuồng vọng dùng cảm tình ngày xưa tới ràng buộc với tôi, có cảm thấy có chút buồn cười không?
Diệp Hiên một lời nói toạc ra tâm tư trong lòng Hạ Thanh Trúc, trực tiếp làm cho Hạ Thanh Trúc dại ra, cô si ngốc nhìn Diệp Hiên, trong mắt là vẻ tự giễu.
