[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 725 - Hậu nhân nhà họ Diệp
- Ngươi coi như có tâm, Diệp Bình đã chết mấy ngàn năm, ngươi còn biết đến tế bái tổ tiên
Diệp Hiên thở dài, đôi mắt hơi phiêu hốt, giống như nhớ lại chuyện cũ lúc còn trẻ
Đó là một mùa thu, cành lá khô héo, gió mùa ảm đạm
Trên một đống cỏ khô, hai anh em ngồi dựa lưng vào nhau, lời nói non nớt của tiểu đệ Diệp Bình mơ hồ vang lên bên tai Diệp Hiên
- Ca, chờ ngày ta nổi bật, nhất định sẽ để cho mẹ, tiểu muội và ngươi sống một cuộc sống hạnh phúc
Lời thề mạnh mẽ, sự kiên nghị non nớt, đây chính là hình ảnh sâu trong trí nhớ của Diệp Hiên, càng hiện ra bộ dáng ngây ngô non nớt thời niên thiếu của Diệp Bình
Thương hải tang điền, năm tháng thay đổi, thân nhân đã không còn, Diệp Hiên một đường đi tới chỉ có gió lạnh trăng cô làm bạn, phía sau chỉ lưu lại từng ngôi mộ, từng người cùng vật cũng chỉ tồn tại trong trí nhớ của hắn
Một người, một con đường, tang thương bất tận, nói không hết thê lương, hắn chỉ có thể đạp lên núi thi biển máu đi về phía trước, duy nhất lưu lại cho thế nhân cũng chỉ là một bóng lưng cô tịch tiêu điều
Thành Tiên
Thật là một chữ mê người, nhưng ai biết, khi ngươi tận mắt nhìn thấy thân nhân chết ở trước mặt mình, loại cảm giác bất đắc dĩ cùng cô lương nói sao cho vừa
Đức Phật nói: Cuộc sống có bảy khổ, tham sân si, oán hận, yêu, chia ly, cầu xin..
Đức Phật nói: Người sống một đời chính là khổ
Nhưng Đức Phật quên nói: đường thành Tiên rất xa, gió mát đi cùng nhau, lần này rời đi, sau này không gặp lại, đây là đại bi cùng đại hận của nhân sinh
Sáu ngàn năm trăm năm
Có lẽ ở trong mắt tiên nhân, đây chỉ là một đoạn quá trình tu luyện, nhưng trong mắt Diệp Hiên, sáu ngàn năm trăm năm này để hắn trải qua quá nhiều
Quật khởi từ trong huyết hải, hồi phục ở trong tử vong, hắn từ huyết hải đi tới nhân gian, từ nhân gian đi tới Địa Tiên giới, cho đến sáu ngàn năm trăm năm sau, hắn rốt cục đăng lâm Thiên Đế, sừng sững trên tuyệt đỉnh tam giới
Kinh thiên vĩ địa, phong hoa tuyệt đại, càng có thể nói khoáng cổ tuyệt kim, đây chính là cuộc đời của Diệp Hiên
Nhưng lúc bỗng nhiên quay đầu, người chí thân trước kia đã không còn, trong thiên địa không còn người thân, bên cạnh hắn ngoại trừ thuộc hạ kính sợ hắn, không còn một vị tri tâm làm bạn
Cô tịch xung quanh Diệp Hiên càng thêm nồng đậm, điều này cũng làm cho đám người Hoàng bàn tử có chút lo lắng, mà ánh mắt ba người một nhà phức tạp nhìn về phía Diệp Hiên, không biết vị nhân vật thần bí trước mắt này rốt cuộc bởi vì chuyện gì mà cảm thương
Trăng tròn trăng khuyết, vạn vật yên tĩnh
Hoàng hôn buông xuống, một vầng trăng tròn mọc lên, ánh trăng như sóng nước trút xuống, cũng chiếu rọi mảnh rừng trúc này sáng ngời, suy nghĩ của Diệp Hiên cũng trở về
Ông
Diệp Hiên vẫy tay, hư không hơi nhộn nhạo, một khối ngọc giản màu trắng hiện ra, Diệp Hiên đưa cho thiếu niên trước mặt
- Bộ công pháp này cũng không phải phương pháp tu luyện lợi hại gì, nhưng có thể làm cho người ta không có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma, vững vàng tu luyện tới Thiên Tiên cảnh, đây cũng coi như là một phần lễ vật ta tặng hậu nhân Diệp gia
Diệp Hiên bình tĩnh nói
Thiếu niên mờ mịt tiếp nhận ngọc giản, sau đó khẩn trương nhìn về phía cha mẹ, Diệp Thiên vội vàng phục hồi tinh thần, lôi kéo thiếu niên hướng Diệp Hiên bái một cái nói:
- Đa tạ tiền bối ban thưởng, không biết đại danh tiền bối, có phải có quen biết với tổ thượng Diệp gia ta hay không
Đáng tiếc, Diệp Hiên không trả lời câu hỏi của Diệp Thiên, mỉm cười đi ra ngoài rừng trúc, đám người Hoàng bàn tử bước nhanh đi theo, cho đến khi đám người Diệp Hiên biến mất trong rừng trúc, một nhà ba người mới phục hồi tinh thần
- Cha, cái này..
Người này là ai
Thiếu niên cầm ngọc giản, nghi hoặc hỏi cha mình
- Thiên ca, ta..
Ta cảm thấy dường như đã nhìn thấy người này ở đâu
Lý Tiểu Nguyệt nghi hoặc lên tiếng, giống như đang tìm kiếm ký ức về Diệp Hiên
Bỗng nhiên
Vẻ mặt Lý Tiểu Nguyệt đại biến, đôi mắt ngưng trệ, sau đó đột nhiên nhìn về phía Diệp Thiên, âm thanh cực kỳ lo lắng nói:
- Trời ạ
Thiên ca..
Ảnh..
Ảnh chụp
Nhìn bộ dáng lo lắng của vợ, Diệp Thiên ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Tiểu Nguyệt em đừng nóng vội, em chậm rãi nói, rốt cuộc là ảnh gì
- Thiên..
Thiên ca..
Ảnh chụp của tổ tiên Diệp Bình khi còn là thiếu niên..
Chính là bức ảnh Diệp gia vẫn lưu truyền xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Tiểu Nguyệt run rẩy lên tiếng, giống như phát hiện ra một chuyện lớn
Nghe vợ lắp bắp nói, sắc mặt Diệp Thiên đại biến, vội vàng mở ra Tu Di không gian, một tấm ảnh bảo tồn cực kỳ hoàn chỉnh nhưng đã ố vàng xuất hiện trong tay Diệp Thiên
Bức ảnh đen trắng, cực kỳ cổ xưa, là một bức ảnh chụp gia đình
Trong ảnh có Diệp Mẫu lúc trẻ tuổi, còn có Diệp Linh Nhi non nớt, còn có Diệp Bình bộ dáng thiếu niên ngây ngô, cũng vào lúc này, hai vợ chồng lại hít một hơi thật sâu, hoàn toàn ngây ra tại chỗ
Trong ảnh đen trắng, một thiếu niên sắc mặt kiên nghị, hai tay đang ôm bả vai em trai và em gái đang mỉm cười với hai vợ chồng, người này chính là Diệp Hiên thời niên thiếu
Tuy rằng, bộ dáng Diệp Hiên có chút không giống với thời niên thiếu, nhưng biến hóa cũng không quá rõ ràng, khi hai gương mặt hợp làm một trong đầu hai vợ chồng, điều này cũng làm cho thân thể hai vợ chồng run rẩy
- Hắn..
Hắn là tổ tiên Diệp Hiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Thiên hoảng sợ lên tiếng, cả người vô lực ngồi xuống đất, gắt gao nhìn ảnh chụp trong tay, kinh ngạc không tiếng động
- Là tổ tiên Diệp Hiên, nhất định là tổ tiên Diệp Hiên, gia tộc vẫn lưu truyền một truyền thuyết, năm đó tổ tiên Diệp Hiên thành tiên mà đi, càng vì toàn cầu khai sáng một kỷ nguyên mới, lúc này mới để cho trong thiên địa xuất hiện tu chân giả, ta vốn tưởng rằng truyền thuyết này là giả, hiện tại xem ra căn bản không có nửa điểm giả dối