Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đô Thị Chi Tuyệt Đại Cao Thủ

Chương 168: Đi đem ngươi cha gọi tới




Chương 168: Đi gọi cha ngươi tới đây

Chó nhà có tang?

Một đám nhị đại nhà giàu Phù Thành kinh hãi tột độ, nghe Tôn Đình Uy nói vậy, không khỏi sững sờ, nhưng ngay sau đó là mừng rỡ.

Bọn hắn còn tưởng rằng đã đắc tội một vị đại thần!

Không ngờ chỉ là một con chó nhà có tang mà thôi!

Tôn Đình Uy định lên tiếng, khóe mắt liếc thấy một người ngoài cửa sổ, hắn vô thức co rụt con ngươi lại khi nhìn thấy người này, "Sở Thiên!"

Hắn nhìn thấy Sở Thiên giờ phút này đang tiến vào đón khách sơn trang!"Không ngờ a, ngươi cũng đến đây." Tôn Đình Uy giãn mày, cười khẩy!

Bây giờ Sở Thiên, đã không còn đáng lo!

Sau đó, hắn lại thấy một người!"Tô Tử Hàm."

Sắc mặt Tôn Đình Uy dần lạnh xuống, hắn thấy Tô Tử Hàm đi sát đằng sau Sở Thiên, "Xem ra ngươi đã từng gặp Sở Thiên, biết thân phận của hắn, bây giờ muốn tìm hắn làm chỗ dựa...""Nhưng ngươi không biết, hắn đã là chó nhà có tang!"

Tôn Đình Uy cười lạnh một tiếng rồi đi thẳng ra khỏi phòng."Ha ha, thằng Sở Thiên này dám đụng vào người của Tôn thiếu, muốn chết...""Tô Tử Hàm đúng là ngu xuẩn, dám trái ý Tôn thiếu, lần này không ai cứu được nàng..."

Đám người cùng nhau chế giễu, sau đó theo Tôn Đình Uy rời phòng...

Giờ phút này, Sở Thiên đến nhà hàng trong đón khách sơn trang, từ Thần Thần Hi Hi gọi món ăn, Tô Tử Hàm cũng đi theo vào, ngồi cùng bàn với bọn hắn.

Rất nhanh, đồ ăn được mang lên.

Sở Thiên chậm rãi dùng bữa, không để ý đến Tô Tử Hàm.

Tô Tử Hàm lại như ngồi trên đống lửa, trước đó Tôn Đình Uy đã nhắn tin cho nàng, nói hôm nay là hạn cuối, Tôn Đình Uy bảo nàng đến đón khách sơn trang gặp hắn, nhưng nàng không nghe theo.

Nếu nàng không nhận được sự giúp đỡ của Sở Thiên, Tôn Đình Uy chắc chắn không bỏ qua cho nàng!"Sở tiên sinh..."

Cuối cùng Tô Tử Hàm lấy hết dũng khí lên tiếng, nhưng nàng còn chưa kịp nói hết câu, một giọng cười nhạt đã vang lên."Hắn không bảo vệ được ngươi đâu."

Nghe được giọng nói này, sắc mặt Tô Tử Hàm kịch biến.

Tôn Đình Uy đến rồi!

Quả nhiên, khi Tô Tử Hàm quay đầu lại, liền thấy Tôn Đình Uy được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng.

Giờ phút này Tôn Đình Uy khẽ giơ tay, ngăn đám người phía sau đi theo nữa, hắn một mình đến ngồi xuống cạnh bàn ăn, hờ hững nhìn Tô Tử Hàm, nói: "Tới đây."

Sắc mặt Tô Tử Hàm trong nháy mắt trở nên trắng bệch, vô thức nép sát vào Sở Thiên.

Dường như chỉ khi gần Sở Thiên nàng mới cảm thấy an toàn hơn!"Đã lâu không ai dám trái ý ta..."

Tôn Đình Uy thấy Tô Tử Hàm không chỉ không nghe lời mình, mà còn trước mặt mình ngó nghiêng đến gần Sở Thiên, món đồ chơi của mình lại gần người đàn ông khác.

Với hắn, Tôn Đình Uy, đây là một sự sỉ nhục lớn lao!"Ha ha..."

Tôn Đình Uy cười lạnh nhìn Tô Tử Hàm, nói: "Trước kia ngươi từng gặp hắn, biết thân phận của hắn đúng không, nhưng chẳng lẽ ngươi không nhận ra, bây giờ ta đối mặt hắn chỉ toàn là sự miệt thị thôi sao?"

Nghe vậy, Tô Tử Hàm đột nhiên chấn động.

Bây giờ nàng mới ý thức được, thái độ của Tôn Đình Uy với Sở Thiên hoàn toàn khác biệt.

Lần trước nàng đến Tụ Long trang, đã tận mắt chứng kiến Tôn Đình Uy hành lễ với Sở Thiên, không chỉ vậy, nàng còn thấy một nhân vật lớn như Tôn Chấn hành lễ với Sở Thiên.

Vậy mà bây giờ, Tôn Đình Uy lại trực tiếp miệt thị Sở Thiên!

Trước mặt Sở Thiên không hề có kính ý, còn ngang nhiên diễu võ giương oai!"Biết tại sao không?"

Tôn Đình Uy trêu tức nhìn Tô Tử Hàm, nói: "Bởi vì núi dựa lớn của hắn đã thất thế, mà Tôn gia chúng ta sẽ thay thế vị trí đó...""Bây giờ hắn, trong mắt ta chẳng là cái gì."

Sắc mặt Tô Tử Hàm hoàn toàn trắng bệch!

Nàng hoàn toàn không biết những chuyện này.

Nếu biết, nàng chỉ còn cách mặc kệ số phận, sao dám tìm kiếm sự giúp đỡ từ Sở Thiên!

Tôn Đình Uy nhìn vẻ mặt tái nhợt của Tô Tử Hàm, nụ cười lạnh càng thêm đậm.

Đồ chơi của mình, dám trái ý hắn!

Hắn muốn khiến nàng tuyệt vọng!

Tôn Đình Uy cười lạnh nói tiếp: "Đừng nói hắn chẳng là gì trong mắt ta, ngay cả Tụ Long trang bây giờ cũng chỉ là cái rắm...""Không quá vài ngày, Tôn gia ta sẽ là chúa tể Thiên Nam!""Thiên Nam sẽ không còn Tụ Long trang!"

Nói đến đây, Tôn Đình Uy liếc xéo Sở Thiên.

Câu này hắn vừa nói cho Tô Tử Hàm nghe, cũng vừa nói cho Sở Thiên nghe.

Hắn muốn Sở Thiên hiểu rõ.

Thiên Nam này sẽ không còn nơi Sở Thiên sống yên ổn!

Trên mặt Tô Tử Hàm không còn chút huyết sắc.

Nàng hoàn toàn không ngờ, Tôn gia lại lớn mạnh đến mức khiến nàng kinh hãi thế này!

Chúa tể tỉnh Thiên Nam!

Đó là nhân vật đáng sợ cỡ nào, Tô gia nhỏ bé của nàng, trước mặt quái vật khổng lồ này thật sự chỉ là con kiến!

Vậy mà nàng dám trái ý Tôn Đình Uy!

Một nỗi hối hận nồng đậm trào dâng trong lòng Tô Tử Hàm!

Nàng không nên trái ý Tôn Đình Uy mà đi cầu xin sự giúp đỡ từ Sở Thiên!

Sở Thiên bây giờ đã sa cơ thất thế, tự thân khó bảo toàn, làm sao có thể giúp nàng?"Tới đây." Vẻ tuyệt vọng của Tô Tử Hàm khiến Tôn Đình Uy hài lòng đến cực điểm, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, vẫy ngón tay với Tô Tử Hàm.

Sắc mặt Tô Tử Hàm trắng bệch, run rẩy đứng lên, đi đến bên cạnh Tôn Đình Uy."Tôn, Tôn thiếu, ta, ta sai rồi."

Tô Tử Hàm hiểu rõ mình sẽ phải đối mặt với những hậu quả gì!

Những việc Tôn Đình Uy từng làm, nàng biết rõ mười mươi, phàm là người phụ nữ nào lọt vào mắt Tôn Đình Uy, đều không có một ai có kết cục tốt đẹp!

Tôn Đình Uy chính là một con ác ma đáng sợ!

Những thủ đoạn tra tấn phụ nữ của hắn, có thể nói khiến người phẫn nộ!

Nghĩ đến những điều này, Tô Tử Hàm không khỏi rùng mình!"Ha ha, giờ mới biết sai sao!"

Tôn Đình Uy cười khẩy một tiếng, lúc này mới nhìn Sở Thiên, ánh mắt tràn đầy sự miệt thị và khiêu khích!"Ngươi xong việc rồi à..." Sở Thiên giờ phút này dùng khăn ăn lau miệng, vừa lau vừa chậm rãi nói, "Vậy thì đi gọi cha ngươi đến đây."

Bầu không khí lập tức trở nên ngưng trệ.

Đám nhị đại nhà giàu Phù Thành đứng không xa cùng nhau trừng lớn mắt nhìn Sở Thiên!

Đi gọi cha ngươi đến đây?

Bọn họ chưa từng thấy ai cuồng ngông đến vậy!!

Tô Tử Hàm, người đang tuyệt vọng đến run rẩy, lập tức ngây người nhìn Sở Thiên.

Thật khó tin là Sở Thiên lại nói ra những lời này!

Chẳng khác gì đứa trẻ con gây sự trước mặt người lớn, người lớn không chấp, trực tiếp đi tìm phụ huynh của nó đến xử lý!"Ngươi..." Tôn Đình Uy cũng ngớ người.

Hắn không thể tin được là Sở Thiên dám không coi hắn ra gì, trực tiếp bảo hắn đi gọi ba hắn tới."Hừ..." Tôn Đình Uy mặt tái mét, lạnh lùng hừ một tiếng nói, "Bây giờ ngươi chẳng phải là...""Bốp..."

Tôn Đình Uy còn chưa dứt lời, Thần Thần đã vung tay lên, một luồng kình khí trực tiếp nện vào mặt Tôn Đình Uy.

Tôn Đình Uy bị đánh bay ngang ra ngoài, đập vỡ một mảng lớn chén bát.

Thần Thần lạnh lùng nhìn Tôn Đình Uy, người nửa ngày không đứng dậy được, lạnh lùng nói: "Không nghe rõ lời Sở công tử à, đi gọi cha ngươi đến, nếu không ta một chưởng đập chết ngươi..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.