Chương 169: Cha, Sở Thiên tới
"Ngươi, ngươi lại dám đánh Tôn thiếu..." Một đám nhị đại phú hào Phù Thành, nghẹn họng trân trối nhìn cảnh tượng này.
Tô Tử Hàm càng kinh ngạc đến mức dùng hai tay che kín miệng đang há hốc của mình.
Hung danh của Tôn Đình Uy, Tôn thiếu chủ Tôn gia, tại cái tỉnh Thiên Nam tây bộ này, không ai không biết, không người nào không hay, đừng nói là có người dám đánh Tôn Đình Uy, ngay cả một chút bất kính cũng không dám!
Có bao nhiêu người chỉ vì một chút ngôn ngữ bất kính với Tôn Đình Uy, trong khoảnh khắc đã cửa nát nhà tan!
Nhất là bây giờ Tôn gia, ở cái tỉnh Thiên Nam này đã không ai bằng, mơ hồ có thế trở thành chúa tể Thiên Nam, tồn tại đáng sợ như vậy, sao dám đánh hắn bị thương!"Muốn chết..." Mấy tên bảo tiêu của Tôn Đình Uy đứng ở cách đó không xa, đến lúc này mới kịp phản ứng.
Cùng nhau kinh hãi!
Bọn họ không thể nào tưởng tượng được, ba người này là ăn gan hùm mật gấu hay sao, lại dám đánh Tôn Đình Uy bị thương trên địa bàn của Tôn gia.
Lập tức mấy người giận dữ, lạnh thấu xương phóng về phía ba người Sở Thiên.
Chỉ là, bọn họ đến nhanh, bay ra ngoài cũng nhanh!
Chỉ thấy Thần Thần tiện tay vung lên, một cỗ kình khí như gió, trực tiếp quét mấy tên bảo tiêu xông lại như gió thu quét lá vàng, đánh bay ngược ra ngoài."Ào ào" Tiếng chén bàn đổ vỡ lập tức vang lên một mảng lớn.
Mấy tên bảo tiêu trực tiếp bị lực lượng của Thần Thần chấn động đến hôn mê.
Cũng là Thần Thần nương tay, nếu không mấy tên bảo tiêu này đã hồn bay phách tán tại chỗ!
Đám người cùng nhau chấn động trừng lớn mắt nhìn cảnh này, nhất là Tô Tử Hàm, nàng có chút khó tin, nhìn Thần Thần ôn nhu động lòng người, lúc ra tay lại mạnh mẽ như vậy!
Mấy tên bảo tiêu kia của Tôn Đình Uy, thế nhưng là Võ Giả!
Võ Giả trong mắt bọn họ đều là tồn tại vô cùng cường đại, so với những cao thủ trong phim võ hiệp còn mạnh hơn, lại bị Thần Thần một chưởng vỗ bay đập ngất đi."Công tử, mời uống trà!"
Thần Thần như thể chưa từng làm gì, nhu thuận động lòng người rót một chén trà cho công tử nhà mình!
Sở Thiên khẽ gật đầu, nâng chén trà lên chậm rãi thưởng trà!"Tôn Đình Uy, đi gọi Tôn Chấn tới gặp ta." Sở Thiên nhàn nhạt nhìn về phía Tôn Đình Uy nói.
Đến lúc này Tôn Đình Uy mới bò dậy từ dưới đất.
Hắn lắc cái đầu sưng vù u ám, lạnh lùng liếc nhìn Sở Thiên một cái, không nói một lời rời đi."Tôn thiếu...""Cút..."
Tôn Đình Uy lạnh lùng quát lớn một tiếng đám nhị đại Phù Thành kia, trực tiếp rời khỏi nhà hàng, đi về một hướng trong sơn trang.
Giờ phút này, bên trong một dãy nhà theo hướng kia lại là một mảnh hoan thanh tiếu ngữ."Tôn huynh, Đinh gia và Hồ gia chỉ còn một ngày cuối cùng, sau một ngày nữa, nếu Đinh gia và Hồ gia không cúi đầu thần phục, Thiên Nam này sẽ không còn hai nhà Đinh Hồ..."
Chủ nhà họ Hoàng trong sảnh, tươi cười đầy mặt nói, "Đến lúc đó, Thiên Nam này chính là thiên hạ của Tôn huynh."
Gia chủ Trương gia cười nói tiếp: "Thiên Nam không có hai nhà Đinh Hồ, có thể nói Tôn huynh là nhất thống Thiên Nam, đến lúc đó, chúng ta vẫn phải nhờ cậy Tôn huynh rồi."
Gia chủ Trịnh gia lấy lòng nói tiếp: "Tôn huynh nhất thống Thiên Nam, có lẽ không ra mấy năm, Tôn gia ắt có cơ hội tấn thăng hàng ngũ thế gia...""Đến, mọi người kính Tôn huynh một chén, chúc mừng Tôn huynh."
Đám người cùng nhau nâng chén."Mọi người khách khí..."
Tôn Chấn không hề từ chối, vui vẻ hưởng thụ đám người mời rượu, nâng chén rượu lên khẽ lướt qua rồi dừng lại, đặt chén rượu xuống, cười nói: "Đây đều là công lao của mọi người...""Đợi sau khi thành công, chúng ta cùng hưởng vinh hoa, Tôn mỗ tuyệt đối sẽ không độc hưởng."
Đám người lại một phen lấy lòng.
Gia chủ Hoàng gia cười nói: "Chúng ta có ngày hôm nay, nói ra vẫn phải cảm tạ Sở Thiên, nếu không có hắn, chúng ta cũng khó có cơ hội để Thiên Nam một lần nữa rửa bài."
Gia chủ Trịnh gia gật đầu cười nói: "Đinh gia và Hồ gia thật quá ngu xuẩn, lại lựa chọn đối đầu với Sở Thiên và Cung gia, bất quá, như vậy vừa vặn tiện nghi cho chúng ta."
Các đại gia chủ còn lại nhao nhao cười nói."Cái tên Sở Thiên chẳng qua chỉ là một con chó do thế lực lạc hậu của Cung gia nuôi mà thôi, Đinh Bằng bọn họ lại thật sự cho rằng hắn có sức ngăn cơn sóng dữ, buồn cười đến cực điểm...""Vẫn là chúng ta thức thời, lựa chọn đứng về phía Cung gia, nếu không, người bị thanh tẩy chính là chúng ta...""Cung gia là đại gia tộc thần bí mạnh mẽ như vậy, há để cho một con chó do thế lực lạc hậu kia nuôi có thể lật bàn, nhớ tới lúc trước Sở Thiên không biết xấu hổ cho chúng ta một cơ hội lựa chọn lại, thật làm người ta phì bụng cười to...""Ha ha ha..."
Trong sảnh vang lên một tràng cười to.
Tôn Chấn cũng cười lớn.
Chỗ dựa lớn của Sở Thiên đã thất thế, hiện tại hắn hoàn toàn là chó nhà có tang!
Vậy mà lúc trước còn không biết xấu hổ nói, cho hắn một cơ hội lựa chọn lại!
Thật sự là buồn cười đến cực điểm!"Đến, chư vị, uống cạn một chén, cầu chúc Thiên Nam sẽ là thiên hạ của chúng ta." Tôn Chấn giơ chén rượu lên.
Đám người cùng nhau nâng chén!"Bồng!" Cánh cửa lớn lúc này bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Tôn Chấn nhíu mày, nhìn lại, khi thấy người đẩy cửa vào là con trai của mình, Tôn Đình Uy, hai mắt hắn bỗng nhiên co rụt lại, hắn nhìn thấy nửa bên mặt của con trai mình hoàn toàn sưng lên.
Các đại gia chủ còn lại cảm thấy kinh ngạc.
Ai dám cuồng đến vậy, dám làm bị thương Tôn gia thiếu chủ đến mức này ngay tại đại bản doanh của Tôn gia!"Là ai?" Tôn Chấn bước tới, thanh âm lạnh băng lộ ra sát ý thấu xương.
Thương con trai hắn như vậy, chính là đánh vào mặt hắn, đánh vào mặt Tôn gia bọn hắn."Cha, Sở Thiên tới!" Tôn Đình Uy hít sâu một hơi nói.
Không khí lập tức trở nên yên tĩnh."Sở tiên sinh."
Vừa nghe đến hai chữ Sở Thiên, một đám gia chủ biến sắc, vô ý thức gọi ra xưng hô này.
Mặc dù vừa rồi bọn họ còn đang mỉa mai Sở Thiên, không coi Sở Thiên ra gì, nhưng ở lâu như vậy bên trong Tụ Long trang, đã sinh ra một sự sợ hãi đối với Sở Thiên.
Cho nên chợt nghe thấy Sở Thiên đến, bọn họ vô ý thức sinh ra một nỗi sợ hãi."Chư vị, hiện tại Sở Thiên chỉ là một con chó nhà có tang thôi, không cần sợ hắn." Tôn Chấn sắc mặt tái nhợt nói.
Chúng gia chủ lúc này mới hồi phục tinh thần lại, xấu hổ cười cười.
Bọn họ lại đi sợ một con chó nhà có tang, thật buồn cười!"Sở Thiên, bây giờ ngươi chỉ là một con chó nhà có tang, không biết thời thế vẩy đuôi mừng chủ thì thôi đi, lại còn dám càn quấy trên địa bàn của ta.""Chư vị, đi thôi, đi gặp hắn một lần." Nói xong, Tôn Chấn mặt mày xám xịt dẫn đầu rời khỏi phòng.
Những người còn lại đi theo phía sau.
Dưới sự dẫn đầu của Tôn Đình Uy, một đoàn người rời khỏi phòng, hướng về phía nhà hàng trong sơn trang đi đến.
Mà lúc này, trên bãi đỗ xe bên trên trang viên, một đoàn người vừa xuống xe, trong đó có một người đàn ông đeo kính mắt, vừa vặn từ xa thấy Tôn Chấn bọn người đi về phía nhà hàng."Đô đốc, Tôn Chấn bọn họ ở đó." Người đàn ông đeo kính mắt chỉ về phía Tôn Chấn bọn người, nói với một người đàn ông trung niên khí độ bất phàm bên cạnh."Ừ." Người đàn ông trung niên được gọi là đô đốc khẽ gật đầu, cất bước đi về phía Tôn Chấn bọn người.
Thanh niên đeo kính mắt và những người còn lại theo sát sau lưng người đàn ông trung niên...
