Chương 1: Người giả vờ bị đụng gặp nữ tài xế Thành phố Giang Nam, buổi sáng
Diệp Bất Phàm đứng ở ven đường, vẻ mặt phức tạp nhìn dòng xe cộ cuồn cuộn
“Nhanh đi nộp tiền phẫu thuật, nếu không ta cam đoan mẹ ngươi không sống quá hôm nay.” “Còn có mặt mũi đòi vay tiền, lần trước cho nhà chúng ta tiền còn chưa trả đâu…” “Không có tiền
Không có tiền
Mẹ mày có chết hay không thì liên quan gì đến tao?” Mẹ Diệp Bất Phàm nằm viện, cần gấp 5 vạn tệ để phẫu thuật, nhưng nghĩ đủ mọi cách cũng không kiếm được một đồng, điều này khiến hắn nóng như lửa đốt
“Xem ra chỉ có đi con đường giả vờ bị đụng này để mẹ có tiền phẫu thuật, tuy có chút trái lương tâm, nhưng cũng không còn cách nào khác, đợi có tiền sẽ lập tức trả cho người ta.” Quyết định giả vờ bị đụng xong, hắn lần nữa nhìn ra đường lớn, 5 vạn không phải số tiền nhỏ, nhất định phải tìm chiếc xe nào đó khá tốt mới được
Lúc này, một chiếc Maserati màu đỏ lái tới, tốc độ nhìn có vẻ không quá nhanh
“Chính nó!” Diệp Bất Phàm nhanh chóng bước về phía trước hai bước, đột nhiên lao ra trước đầu chiếc Maserati
Hắn từng xem mấy vụ giả vờ bị đụng trên mạng, quen thuộc các quy trình giả vờ bị đụng, thấy mình đột ngột xuất hiện thì tài xế chắc chắn sẽ phanh gấp, chờ xe dừng lại lập tức nằm xuống dưới gầm xe đòi tiền
Có điều, vạn lần không ngờ tới phản ứng của chiếc Maserati này lại không giống trong tưởng tượng, hoàn toàn không theo lẽ thường
Người lái xe là một cô gái vô cùng xinh đẹp, thấy một người đột nhiên xuất hiện trước xe liền hoảng sợ hét lên, không những không phanh xe mà còn buông cả hai tay lái để che mắt
“Mẹ kiếp, đây là tình huống gì
Không phanh xe mà che mắt là cái quỷ gì
Còn nữa, đạp chân ga là thao tác kiểu gì vậy?” Mắt thấy chiếc Maserati như ngựa hoang mất cương lao tới, Diệp Bất Phàm muốn tránh cũng đã không kịp
Chỉ nghe “phịch” một tiếng, hắn như diều đứt dây bị tông bay mười mấy mét, thân ở giữa không trung cảm giác như xương cốt toàn thân đều gãy hết, phun ra một ngụm máu lớn
“Người giả vờ bị đụng không nên tìm nữ lái xe…” Đây là ý nghĩ cuối cùng của hắn, sau đó mất đi ý thức
Vụ tai nạn xảy ra thu hút vô số người vây xem, nhưng không ai chú ý, máu tươi hắn phun ra văng trúng một chiếc mặt dây chuyền cổ ngọc trước ngực, chỉ trong nháy mắt đã bị hút sạch sẽ
Diệp Bất Phàm là trẻ mồ côi, năm đó lúc được mẹ nuôi nhận về thì chiếc mặt dây chuyền này là vật tín duy nhất, nên luôn đeo trước ngực
Hắn mơ mơ màng màng cảm thấy chỗ ngực truyền đến một luồng ấm áp, ngay sau đó trong đầu oanh một tiếng nổ vang, “Hậu bối Diệp Bất Phàm, tiếp nhận Cổ Y môn truyền thừa của ta!” Sau đó, một lão đạo áo xanh râu tóc bạc trắng xuất hiện trong thức hải của hắn, “Ta là Cổ Y môn Diệp Tiêu Diêu, ngươi nhận được truyền thừa của ta, phải tuân thủ môn quy của Cổ Y môn, hành y tế thế, chữa bệnh cứu người.” Rồi vô số thông tin tràn vào đầu hắn, có võ đạo công pháp, y thuật pháp môn, huyền môn thuật pháp, các loại kỹ nghệ… Những thông tin này tràn vào lập tức hòa vào ký ức của hắn, vô cùng rõ ràng, tựa như là bẩm sinh đã có
Cùng lúc đó, mặt dây chuyền ngọc trên ngực càng lúc càng nóng, cuối cùng hóa thành một luồng khí hùng hậu rót vào trong cơ thể
Khí lưu nhập thể nhanh chóng cường hóa cơ thể và xương cốt của hắn, cũng chữa trị dần vết thương vừa bị
Một cảm giác thư thái tột độ truyền đến, Diệp Bất Phàm nhanh chóng rơi vào trạng thái ngủ say
Không biết qua bao lâu, hắn lại khôi phục ý thức, mở mắt nhìn xung quanh thấy trắng xóa như tuyết, đây là trong phòng bệnh viện
Chuyện vừa xảy ra là sao
Chẳng lẽ là mơ sao
Hắn theo bản năng sờ lên ngực, mặt dây chuyền trước ngực giờ chỉ còn lại sợi dây đỏ, ngọc cổ đã biến mất không thấy
Rõ ràng vừa bị chiếc Maserati tông rất mạnh, nhưng bây giờ một chút đau đớn cũng không có, ngược lại còn khỏe hơn bao giờ hết, mỗi một thớ thịt đều tràn đầy sức mạnh
Những y thuật, huyền thuật, võ đạo công pháp học được trong đầu đều rất rõ ràng, mọi thứ đều chứng minh đó không phải là mơ, hắn quả thật đã nhận được truyền thừa của Cổ Y môn
“Anh tỉnh rồi!” Một giọng nói mừng rỡ vang lên bên tai, sau đó một gương mặt tuyệt mỹ xuất hiện trước mặt hắn
Người phụ nữ này tóc dài xõa vai, gương mặt tinh xảo không tìm ra bất cứ tì vết nào, kết hợp với thân hình uyển chuyển trước sau lồi lõm, thật sự là đẹp đến cực hạn
Hắn không khỏi ngây dại, lớn như vậy rồi chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào xinh đẹp như thế, những mỹ nhân hay nữ minh tinh trên TV cũng không là gì so với người này
“Thật… thật xin lỗi, tôi tên Tần Sở Sở, hôm qua vừa mới có bằng lái, không ngờ hôm nay đã đụng trúng anh!” Lúc này Diệp Bất Phàm mới nhớ ra, cô gái trước mắt đang áy náy chính là chủ nhân của chiếc Maserati
Hắn không hề oán hận cô gái này, đây là do hắn chủ động giả vờ bị đụng, không thể trách người ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngược lại, trong lòng còn tràn đầy biết ơn, nếu như không gặp nữ tài xế này thì hắn đã không nhận được truyền thừa của Cổ Y môn
Thấy hắn không nói gì, Tần Sở Sở tiếp tục nói: “Anh yên tâm, đụng phải người thì tôi sẽ chịu trách nhiệm, anh cứ ở đây tĩnh dưỡng cho tốt, tiền thuốc men đều do tôi chi trả, cho đến khi nào anh hoàn toàn bình phục xuất viện mới thôi.” Thấy cô gái trước mặt không hề có vẻ kênh kiệu của tiểu thư nhà giàu, Diệp Bất Phàm cảm thấy thiện cảm tăng lên nhiều, hắn nói: “Cám ơn cô, tôi không sao.” “Hôm qua làm tôi sợ hết hồn, còn bị xe tông văng xa như vậy nữa chứ.” Tần Sở Sở vỗ vào bộ ngực cao ngất nói: “Nói mới lạ, bác sĩ kiểm tra xong bảo anh vậy mà không có việc gì, chỉ là chấn động não tạm thời hôn mê
Chuyện này thật kỳ lạ, xe tôi thì phải đi sửa chữa, còn anh thì không sao cả, thật khó tin.” Nghe thấy hai chữ “hôn mê”, Diệp Bất Phàm giật mình trong lòng, vội hỏi: “Tôi hôn mê bao lâu rồi?” Tần Sở Sở nói: “Cũng phải nửa ngày rồi, lúc đầu bác sĩ bảo phải 24 giờ sau anh mới tỉnh lại…” “Nửa ngày?” Diệp Bất Phàm đột nhiên ngồi dậy, mẹ hắn còn đang nguy kịch trong bệnh viện, hắn không thể ở đây chậm trễ được nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ hắn đã có được truyền thừa của Cổ Y môn, trên đời này không ai có y thuật vượt qua được hắn, không cần tìm bác sĩ khác để phẫu thuật, chính hắn có thể chữa được bệnh cho mẹ
Trong lúc tình thế cấp bách, hắn kéo lấy tay Tần Sở Sở, vội vàng hỏi: “Đây là đâu?” Tần Sở Sở giật mình vì phản ứng của hắn, thậm chí còn quên cả rút tay về, phản xạ có điều kiện đáp: “Đây là bệnh viện trung tâm.” Mẹ mình ở bệnh viện Giang Nam, còn cách đây một đoạn, Diệp Bất Phàm nhảy xuống giường, xỏ giày vào vội vã chạy ra ngoài
Tần Sở Sở ở phía sau kêu lên: “Này, anh đi đâu vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác sĩ dặn anh phải nghỉ ngơi cho khỏe…” “Tôi không sao, tôi trực tiếp làm thủ tục xuất viện thôi.” Diệp Bất Phàm vừa nói vừa nhanh như chớp rời khỏi bệnh viện trung tâm, hướng bệnh viện Giang Nam chạy tới, tiện thể mua thêm một bộ kim châm bỏ vào túi ở một hiệu thuốc ven đường
Trong phòng bệnh ICU bệnh viện Giang Nam, bác sĩ trưởng Tạ Hải Đào lật xem mí mắt của Âu Dương Lam một lượt, lại nhìn dụng cụ bên đầu giường, nói với y tá Trương Tiểu Mạn: “Bệnh nhân xác định đã chết, tiến hành các bước xử lý tiếp theo đi.” “Vâng, bác sĩ Tạ.” Trương Tiểu Mạn đáp một tiếng, cầm một tấm vải trắng lên chuẩn bị che người đã mất
Tạ Hải Đào liếc qua Âu Dương Lam nằm trên giường, trong mắt toàn là vẻ lạnh lùng, không có chút hối hận hay áy náy
“Nếu người nhà cô ta có thể nộp trước 5 vạn tiền phẫu thuật thì đã có thể tự tay tôi làm phẫu thuật, có lẽ vẫn còn hy vọng sống sót
Chỉ tiếc là đồ nghèo mạt rệp, có ít tiền thế thôi mà cũng không lo được, không có tiền thì chỉ có nước chờ chết thôi.” Đúng lúc này, Diệp Bất Phàm vội vã xông từ ngoài vào, nhìn thấy tấm vải trắng trên tay Trương Tiểu Mạn liền kêu lên: “Dừng tay, cô định làm gì?” Trương Tiểu Mạn giật nảy mình, dừng tay lại nói: “Bệnh nhân đã chết rồi…” “Nói bậy, mẹ ta không chết!” Diệp Bất Phàm nhận được truyền thừa của Cổ Y môn, chỉ liếc mắt qua đã nắm bắt rõ bệnh tình của Âu Dương Lam, hiện tại chỉ đang trong trạng thái chết giả trước khi chết, chứ không phải thật sự đã qua đời
Hắn tiến lên đẩy Trương Tiểu Mạn ra, lấy từ trong túi ra kim ngân châm, ra tay nhanh như điện, cấp tốc đâm từng chiếc kim vào cơ thể Âu Dương Lam…