Chương 20: Ta xem ai dám động vào
Hắn vừa nói vừa duỗi một chân ra, nhổ mạnh một bãi nước miếng lên đôi giày da đen bóng loáng, rồi nói: "Đôi này của ta là hàng thủ công đặt may nổi tiếng của Italy đấy, hơn 2 vạn tệ một đôi đấy, cậu cẩn thận chút, làm hỏng thì cậu đền không nổi đâu
Gã này tuy rằng suốt ngày ăn chơi trác táng, không biết đã chơi bao nhiêu phụ nữ, nhưng vừa nghe nói người này là bạn trai cũ của người phụ nữ mình đang theo đuổi, lập tức trong lòng nổi lên một cảm giác khó chịu
Cộng thêm việc hắn vốn xem thường gã thanh niên nghèo nàn trước mắt, nên muốn hung hăng đạp Diệp Bất Phàm một cú để khoe khoang sự hơn người của mình
Sắc mặt Diệp Bất Phàm lập tức lạnh xuống: "Cút cho tôi
"Sao lại ăn nói thế hả
Bảo cậu lau giày thì lau đi
Chu Lâm Lâm hùng hổ gào lên, "Cậu là nhân viên phục vụ ở đây, còn Mã đại thiếu là khách quý, cậu lau giày cho khách quý thì có sao đâu
Mã Văn Bác đắc ý nói: "Nhìn cậu đến bây giờ ngay cả bộ đồng phục nhân viên phục vụ còn chưa có được, chắc là mới tới đúng không
Tôi quen thân với Đổng lão bản ở đây lắm, chỉ cần cậu hầu hạ tôi hài lòng, tôi nói một tiếng là cậu được nhận chính thức, thậm chí làm cả tổ trưởng cũng không phải chuyện gì
Chu Lâm Lâm tiếp lời: "Nghe chưa
Đấy là sự khác biệt giữa người với người đấy
Tự biết vị trí của mình đi, cậu chỉ là một thằng FA nghèo, làm nhân viên phục vụ cũng chỉ là làm thử thôi, còn Mã đại thiếu thì lúc nào cũng có thể quyết định vận mệnh của cậu đấy
Nhìn bộ mặt nhọn hoắt của Chu Lâm Lâm, trong lòng Diệp Bất Phàm dâng lên một cảm giác chán ghét tột độ, người phụ nữ này trước kia giấu quá kỹ, vậy mà không ngờ lại là một người như thế này
Đồng thời hắn cũng âm thầm thấy may mắn vì mình đã chia tay với cô ta
Nghĩ tới đây, hắn xua tay nói: "Được rồi, các người ra ngoài đi, tôi không muốn so đo với các người
"Không muốn so đo với chúng tôi
Mã Văn Bác lập tức như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời, cười ha hả, rồi thần sắc biến đổi, chỉ vào Diệp Bất Phàm nói: "Bản thiếu gia bây giờ đổi ý rồi, lập tức liếm sạch giày của tôi đi
Nếu không, chờ tôi gọi quản lý đến đây, lập tức cho cậu bị đuổi việc, để cậu ngay cả nhân viên phục vụ thực tập cũng không làm được
Chu Lâm Lâm nói: "Có nghe thấy không
Làm nhân viên phục vụ ở đây một tháng thế nào cũng được năm ba ngàn tệ tiền lương đấy, đủ học phí cho cậu học kỳ sau rồi, nhanh nghe lời Mã đại thiếu đi làm đi, nếu không thì cậu sẽ hối hận đấy
Diệp Bất Phàm hoàn toàn bị hai tên cặn bã này làm cho tức giận, hắn tóm lấy cổ áo Mã Văn Bác, rồi ném hắn ra khỏi phòng, sau đó chỉ vào Chu Lâm Lâm nói: "Tôi không đánh phụ nữ, cô tự mình cút đi
"Diệp Bất Phàm, cậu học được bản lĩnh rồi đúng không
Vậy mà dám động vào Mã đại thiếu
Chu Lâm Lâm vội vàng chạy ra ngoài, đỡ Mã Văn Bác dậy
"Thằng nhóc, mẹ nó mày lại dám đánh tao
Mã Văn Bác tức giận đến phát điên, định xông lên đánh Diệp Bất Phàm nhưng lại không đủ can đảm, do dự một lúc rồi gào lên: "Quản lý đâu rồi, tửu lâu các người làm ăn kiểu gì thế
Nhân viên phục vụ lại dám động tay đánh khách hàng
Chu Lâm Lâm cũng gào lên theo: "Mau tới đây, nhân viên phục vụ đánh người
Nghe thấy tiếng la của bọn họ, quản lý nhà hàng Trương Đại Khánh vội vàng chạy tới, vẻ mặt nịnh nọt nói: "Mã đại thiếu, ngài tới lúc nào vậy
Mã Văn Bác là một tên công tử ăn chơi trác táng, suốt ngày sống phóng túng, còn hắn thì đã làm trong ngành ăn uống nhiều năm rồi, từ trước đã quen biết hắn, biết hắn là Mã gia đại thiếu gia, rất có tiền
Gặp người quen cũ, Mã Văn Bác càng thêm vênh váo đắc ý, chỉ vào Diệp Bất Phàm quát: "Trương quản lý, tửu lâu của các người có còn muốn mở nữa không
Nhân viên phục vụ vậy mà dám đánh khách hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Đại Khánh nhìn theo ngón tay của hắn, rồi nói: "Mã đại thiếu, ngài hiểu lầm rồi, hắn không phải nhân viên phục vụ của chúng tôi
Mã Văn Bác gào lên: "Tuyệt đối không thể nào
Vừa nãy tôi còn thấy rõ ràng cậu ta đang lau bàn, sao có thể không phải nhân viên phục vụ của các người chứ
Chu Lâm Lâm cũng hùa theo: "Đúng vậy, không phải nhân viên phục vụ thì còn có thể là khách hàng sao
Hắn chỉ là một thằng FA nghèo, trong túi còn không có một xu, làm gì có tiền mà đến đây ăn cơm
Diệp Bất Phàm không nói gì, bây giờ tòa tửu lâu này đã là của hắn, hắn muốn xem xem quản lý sẽ xử lý chuyện này như thế nào, xem có đáng để hắn sau này tiếp tục phân công hay không
Trương Đại Khánh nịnh nọt nói: "Mã đại thiếu, ngài thật là hiểu lầm, nhân viên phục vụ của chúng tôi đều có đồng phục riêng, đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt hắn
"Không phải nhân viên phục vụ
Mã Văn Bác cau mày nói, "Không phải nhân viên phục vụ thì sao lại đến đây được
Đây là phòng chúng tôi đặt, hắn chạy tới đây bằng cách nào
Nhà hàng các người quản lý kiểu gì thế
Mau gọi bảo vệ tống cổ hắn ra ngoài cho tôi
"Mã đại thiếu, ngài chờ một chút, tôi lập tức giải quyết ổn thỏa ngay
Trương Đại Khánh quay đầu quan sát Diệp Bất Phàm, thấy cả người hắn đều là hàng vỉa hè, cộng lại không quá 100 tệ, nhìn thế nào cũng không giống người có thể đến loại địa điểm sang trọng như này để tiêu tiền, chứ đừng nói đến việc đặt phòng số một
Hắn nghiêm mặt hỏi: "Cậu là ai
Đến quán rượu chúng tôi làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Bất Phàm nói: "Đương nhiên là đến đây ăn cơm rồi, đây là phòng chúng tôi đặt
"Diệp Bất Phàm, cậu học được cách giả vờ từ lúc nào vậy
Chu Lâm Lâm lập tức kêu lên, "Quản lý, ông đừng nghe hắn nói, hắn chỉ là một thằng nhóc nghèo, làm sao có tiền đến đây ăn cơm chứ
Diệp Bất Phàm đã thất vọng hoàn toàn về người phụ nữ này, hắn nói: "Cô đúng là ngu dốt, đừng có khinh người nghèo thì sao
"Chính cậu đó, còn không biết xấu hổ mà nói ra loại lời này
Chu Lâm Lâm chỉ vào Diệp Bất Phàm nói: "Đôi giày kia là do tôi mua cùng với cậu ở trên sạp ven đường đó, 25 tệ một đôi, cái quần này 30 tệ, cái áo thun 10 tệ
Ở bên cậu hơn một năm, nhiều nhất thì trong túi cậu cũng chỉ có 100 tệ
Một thằng nghèo rớt mồng tơi như cậu mà cũng dám nói đến chuyện ăn cơm ở phòng VIP số 1, coi tất cả mọi người là đồ ngốc chắc
Mã Văn Bác vênh váo tự đắc nói với Trương Đại Khánh: "Nghe thấy chưa, hắn là lẻn vào đây đấy, mau bảo bảo vệ tống cổ hắn ra ngoài
Một bên là phú gia công tử, một bên là tiểu tử nghèo, Trương Đại Khánh không hề do dự chọn tin tưởng Mã Văn Bác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn nói với Diệp Bất Phàm: "Nơi này là địa điểm tiêu dùng cao cấp, không phải ai cũng có thể đến được, lập tức ra ngoài cho tôi
Diệp Bất Phàm nói: "Tôi nói lần cuối, đây là phòng chúng tôi đặt, không tin thì ông có thể tra lại thông tin đặt phòng
"Không cần, Mã đại thiếu đã nói đây là phòng của cậu ấy đặt rồi, cậu mau cút ra ngoài cho tôi, không thì tôi sẽ gọi bảo vệ đuổi người
Trương Đại Khánh làm trong ngành ăn uống đã vài chục năm, cực kỳ tự tin vào khả năng nhìn người của mình, thấy thế nào người thanh niên kia cũng không thể nào là khách hàng đến ăn cơm ở phòng VIP số 1 được, phải biết rằng mức tiêu thụ tối thiểu ở đây là một vạn tệ
Diệp Bất Phàm trầm mặt nói: "Là một quản lý nhà hàng, ông đối đãi với khách hàng của mình như thế sao
Mã Văn Bác khinh thường nói: "Cậu chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, còn tính là khách hàng gì
Hắn quay lại nói với Trương Đại Khánh: "Nếu mà ngay cả loại người này cũng có thể trở thành khách hàng của Túy Giang Nam thì sau này tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, ăn cơm cùng với loại người này chỉ làm mất mặt tôi
Xem ra tôi phải nói chuyện lại với Đổng lão bản các ông thôi, quản lý ở đây quá có vấn đề rồi
"Mã đại thiếu, ngài đừng nóng, tôi lập tức bảo hắn cút ngay
Trương Đại Khánh vội vàng cầm bộ đàm lên, gọi: "Bảo vệ, tới phòng VIP số 1 ngay, ở đây có người gây rối
Nghe lệnh của hắn xong, bốn người bảo vệ cao to lực lưỡng rất nhanh chạy đến
Trương Đại Khánh chỉ vào Diệp Bất Phàm: "Tóm hắn lại rồi tống cổ ra ngoài cho tôi
Bốn người bảo vệ không chút khách khí, xông lên muốn động tay thì đúng lúc này sau lưng truyền đến tiếng quát giận dữ: "Ta xem ai dám động đến, dừng tay cho ta!"