Chương 4: Mạo danh thay thế
Chu Vĩnh Lương hỏi lần nữa: "Là tạm thời làm dịu triệu chứng hay là chữa trị triệt để
Tạ Hải Đào nói: "Chữa trị triệt để, tuyệt đối là chữa trị triệt để, đứa nhỏ này hiện tại không còn bất kỳ vấn đề gì, gia đình người bệnh cũng rất hài lòng với hiệu quả trị liệu
"Bác sĩ Tạ, không ngờ y thuật của ngươi lại tốt đến vậy
Chu Vĩnh Lương không hề hay biết chân tướng, tươi cười nói với Mã Hải Đông, "Viện trưởng Mã, bệnh viện các anh có cao nhân đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Hải Đào cười tươi rói đáp: "Cục trưởng Chu quá khen, là một bác sĩ, đây là công việc bổn phận của tôi mà
Miệng thì nói khiêm tốn, thực tế trong lòng thì nở hoa, có được sự thưởng thức của người đứng đầu cục Vệ Sinh, tiền đồ của mình sau này sẽ vô lượng
Hiện tại bệnh viện vẫn còn một chỗ Phó viện trưởng còn trống, rất có thể chính là mình
Chu Vĩnh Lương không nói thêm gì, lấy điện thoại ra bấm số: "Ông Đổng, báo cho ông một tin tốt, bác sĩ Tạ ở bệnh viện Giang Nam đã chữa khỏi loại bệnh này rồi, lập tức đưa con trai ông đến đây đi
Sau đó, ông lại gọi một cuộc điện thoại khác: "Phó cục trưởng Triệu, lập tức thông báo cho các bệnh viện khác, đưa hết những đứa trẻ mắc chứng bệnh đặc thù này về bệnh viện Giang Nam, bác sĩ Tạ Hải Đào ở đây đã tìm được phương pháp điều trị hiệu quả
Tạ Hải Đào nghe xong thì hoàn toàn trợn tròn mắt, cứ tưởng chỉ có một ca bệnh đặc biệt này, cướp công lao là xong, không ngờ còn có nhiều bệnh nhân khác nữa đến
Mã Hải Đông cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, hỏi: "Cục trưởng Chu, chuyện này là sao, tại sao lại có nhiều ca bệnh giống nhau như vậy
Chu Vĩnh Lương đáp: "Những đứa trẻ này đều là học sinh ở trường tiểu học trung tâm thành phố Giang Nam, chiều nay có một bé nhặt được một con dơi, 12 bé tiếp xúc với con dơi đều xuất hiện triệu chứng sốt cao hôn mê
Bước đầu xác định là bị lây nhiễm một loại virus mới, loại virus này không có ghi trong kho virus quốc gia và cũng không có thuốc chữa
Tôi đã phân tán các bé bị bệnh đến các bệnh viện lớn trong thành phố Giang Nam để điều trị, hi vọng có người chữa được loại bệnh này
Các bệnh viện khác đều không tìm được biện pháp chữa trị hiệu quả, không ngờ bác sĩ Tạ đã thành công chữa khỏi ca bệnh kia, hiệu quả lại tốt đến vậy, lần này bệnh viện Giang Nam lập được đại công rồi
Ông ta lại nói với Tạ Hải Đào: "Bác sĩ Tạ, chỉ cần anh chữa khỏi toàn bộ những đứa trẻ này, tôi sẽ cho anh ghi một công lớn
"À..
Tạ Hải Đào mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, hắn vừa mới mạo hiểm nhận công lao của Diệp Bất Phàm, làm sao mà biết cách chữa trị loại bệnh này
Thấy ánh mắt hắn lo lắng, Mã Hải Đông hỏi: "Sao vậy bác sĩ Tạ, có vấn đề gì sao
"Không có..
Không có..
Không có vấn đề gì
Đến nước này Tạ Hải Đào không thể nói mình là mạo danh thay thế, chỉ có thể cắn răng làm tới cùng
Trước đây hắn cũng từng học một chút về Đông y, hiểu biết đôi chút về châm cứu, hơn nữa lúc Diệp Bất Phàm chữa bệnh cho bé trai kia hắn đứng ngay bên cạnh, các vị trí huyệt đạo đã được ghi nhớ rõ ràng
Hắn tin rằng chỉ cần dựa theo phương pháp đó để châm cứu, hẳn là có thể chữa được loại bệnh này
Nghĩ tới đây, nội tâm hắn cũng an ổn hơn nhiều
Lúc này Mã Hải Đông thấy Diệp Bất Phàm và Âu Dương Lam đứng ở bên cạnh, hỏi: "Hai người kia là sao
Tạ Hải Đào vội vàng nói: "Bọn họ là người vừa được chữa bệnh và người nhà đang đợi để thương lượng về vấn đề chi phí điều trị với tôi thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mã Hải Đông nói: "Có gì ra ngoài mà nói, đây là phòng bệnh ICU, người ngoài không được tùy tiện vào
"Vâng, vâng vâng, tôi sẽ bảo họ ra ngoài ngay
Tạ Hải Đào quay đầu lại nói: "Chuyện tiền thuốc men để sau khi tôi xong việc rồi ra ngoài nói chuyện với mọi người sau
Ngầm bảo là chỉ cần không vạch trần hắn ở đây thì tiền thuốc men gì cũng dễ nói
Khóe miệng Diệp Bất Phàm nở một nụ cười lạnh, hắn vốn định vạch trần gã này ngay, nhưng giờ lại không vội
Muốn cướp công lao của mình cũng phải có bản lĩnh chứ, cứ chờ xem hắn kết thúc như thế nào
Hắn dẫn mẹ đi ra ngoài phòng bệnh ICU, tìm một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống
Âu Dương Lam nói: "Con trai à, trong tay chúng ta có hai vạn tệ, lát nữa nói chuyện phải tử tế với bác sĩ Tạ, xem có thể dùng số tiền này để chi trả tiền thuốc men được không
Diệp Bất Phàm nói: "Không được, ông ta đang cố tình thu tiền bừa bãi, con không thể nuông chiều thói xấu của ông ta, một xu cũng không đưa
Hai mẹ con đang nói chuyện thì từ cổng bệnh viện vọng lại một tiếng phanh xe gấp, hai chiếc limousine màu đen dừng trước cửa
Một người đàn ông trung niên bước xuống xe, phía sau có bốn vệ sĩ áo đen đang khiêng một chiếc cáng cứu thương, trên cáng là một cậu bé đang hôn mê
"Ông Đổng, ông đến rồi
Thấy người đàn ông trung niên, Chu Vĩnh Lương nhiệt tình ra nghênh đón
Tuy ông là một người đứng đầu, nhưng thân phận đối phương cũng không tầm thường, là chủ tịch Đổng Thiên Đạt của tập đoàn Thiên Đạt Giang Nam, một ông lớn trong ngành ăn uống
Tập đoàn Thiên Đạt có tầm ảnh hưởng rất lớn, ở thành phố Giang Nam, từ nhà hàng ngự thiện hàng đầu cho đến các quán ăn vỉa hè bình dân thì một nửa đều thuộc về nhà họ Đổng
Đổng Thiên Đạt không những có tài sản lên đến hàng chục tỷ, mà bối cảnh còn rất đáng gờm, mỗi năm ông quyên góp cho ngành y tế đều lên đến 7 con số
Với một nhân vật lớn như vậy, Chu Vĩnh Lương đương nhiên là hết sức khách khí
Nhưng lúc này Đổng Thiên Đạt chẳng còn tâm trạng khách sáo, lo lắng nói: "Cục trưởng Chu, mau tìm bác sĩ chữa bệnh cho con trai tôi, nó sốt cao 40 độ rồi, tôi sợ để lâu sẽ ảnh hưởng đến trí lực của cháu
"Ông Đổng cứ yên tâm, tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng rồi
Chu Vĩnh Lương nói y tá đưa cậu bé lên giường cấp cứu, rồi quay sang nói với Tạ Hải Đào: "Bác sĩ Tạ, mau chữa bệnh cho công tử nhà ông Đổng đi
"Vâng, cục trưởng
Tạ Hải Đào đáp lời rồi đi tới
Đổng Thiên Đạt nói: "Bác sĩ Tạ, chỉ cần anh chữa khỏi cho con trai tôi, tập đoàn Thiên Đạt nhất định sẽ có hậu tạ
"Ông Đổng khách khí quá, chữa bệnh cứu người là chức trách của tôi mà
Tạ Hải Đào trịnh trọng đáp lời, trong lòng thì vui như mở cờ
Vận may của mình đến rồi, chỉ cần chữa khỏi con trai của Đổng Thiên Đạt, mình có thể được lãnh đạo trọng dụng, lại có thêm không ít lợi ích, đây đúng là được cả danh lẫn lợi mà
Hắn vừa ôm mộng đẹp, vừa lấy ra bộ ngân châm đã chuẩn bị xong, tiến đến giường của cậu bé
Mã Hải Đông ngạc nhiên hỏi: "Bác sĩ Tạ, anh định làm gì vậy
Tạ Hải Đào nói: "Thưa viện trưởng, hiện tại với tình trạng lây nhiễm virus này thì Tây y không có thuốc đặc trị, chỉ có thể điều trị bằng phương pháp châm cứu
Chu Vĩnh Lương ngạc nhiên nói: "Bác sĩ Tạ, anh còn tinh thông cả Đông y sao
"Không dám nói là tinh thông, chỉ là tình cờ đọc được một phương pháp châm cứu trong sách y thuật, vừa khéo lại có thể chữa được căn bệnh này
Chu Vĩnh Lương tán thán: "Bác sĩ Tạ quả không tầm thường, Đông y Tây y cái gì cũng biết, mau tranh thủ chữa trị đi, dự đoán lát nữa những đứa trẻ khác cũng sẽ đến thôi
Tạ Hải Đào hít một hơi thật sâu, hồi tưởng lại cảnh Diệp Bất Phàm vừa châm cứu, rồi lấy một cây ngân châm, châm vào huyệt thần tàng ở ngực của cậu bé
Một châm vừa đâm vào, cơ thể cậu bé run lên, cây ngân châm thứ hai vừa cắm vào thì vẻ mặt trở nên vô cùng đau khổ
Đổng Thiên Đạt lo lắng nói: "Bác sĩ Tạ, anh chắc chắn cách này có tác dụng chứ
"Tên đã lên cung không thể quay đầu, Tạ Hải Đào cắn răng nói: "Chắc chắn có tác dụng, ca bệnh vừa rồi cũng đã được chữa khỏi như vậy
Thấy Đổng Thiên Đạt không nói gì nữa, hắn tiếp tục lấy cây ngân châm thứ ba đâm vào huyệt thiên đột ở ngực cậu bé...