Đường Thiên Dật nói: "Hiện tại người tu luyện thuật pháp còn ít hơn rất nhiều so với tu luyện võ đạo, ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết một chút đại khái
Tu pháp giả đại khái chia làm 4 cấp bậc, tu pháp thuật sĩ, tu pháp chân nhân, thuật pháp đại sư và thuật pháp tông sư
Về thực lực mà nói, tu pháp thuật sĩ tương đương với võ giả Hoàng giai, tu pháp chân nhân tương đương với võ giả Huyền giai, thuật pháp đại sư tương đương với võ giả Địa giai, thuật pháp tông sư tương đương với võ giả Thiên giai, còn cao hơn nữa thì ta không rõ
Bất quá vật hiếm thì quý, vì số lượng ít, nên địa vị của tu pháp giả càng thêm cao quý
Ân nhân, ta chỉ biết có vậy
Diệp Bất Phàm khẽ gật đầu, thông qua giới thiệu của Đường Thiên Dật, hắn đã hiểu đại khái
Trên Địa Cầu, tu pháp thuật sĩ tương đương với nhập môn trong truyền thừa, tu pháp chân nhân tương đương với tu pháp trong truyền thừa, thuật pháp đại sư tương đương với ngộ đạo trong truyền thừa, thuật pháp tông sư tương đương với thông huyền trong truyền thừa
Bây giờ mình đã đạt đến cấp độ ngộ đạo, cho nên bị lão đạo kia xưng là thuật pháp đại sư
Hiện tại hắn đã có bước đầu nhận biết về thực lực của mình, Trung Hoa người tài ba đông đảo, người lợi hại hơn mình chắc chắn còn có, nhưng ở thành phố Giang Nam, không ai có thể gây ra uy hiếp cho hắn
Ngay lúc này, điện thoại di động trong túi hắn vang lên, là Hàn soái gọi đến
"Lão tam, ngươi đang ở đâu vậy
Ta đến Dạ Vị Ương rồi, ngươi mau đến đây đi
Diệp Bất Phàm nhìn đồng hồ, không biết từ lúc nào đã đến tối, hắn cáo biệt cha con Đường Thiên Dật, rồi rời khỏi Đường gia, đi đến Dạ Vị Ương KTV khu Đông Thành
Sau khi hắn đi, Mã Hải Đông cũng rời đi, cha con Đường gia một lần nữa trở lại thư phòng
Đường Thiên Dật ngồi trên ghế bành, hỏi: "Phong nhi, hôm nay con đã đưa bao nhiêu tiền khám bệnh cho bác sĩ Diệp
Đường Phong nói: "Thưa cha, con đưa mười triệu
Nghe con số này, Đường Thiên Dật khẽ lắc đầu
Đường Phong kinh ngạc nói: "Sao vậy cha, có vấn đề gì sao
Đối với bác sĩ mà nói, trăm vạn đã là phí khám bệnh trên trời rồi, chúng ta đưa mười triệu cũng đâu có ít
"Phong nhi, tâm tư của con vẫn còn hẹp hòi, mười triệu là không ít, nhưng phải xem đó là với bác sĩ nào
Đường Thiên Dật nói, "Bác sĩ Diệp là thần y, chẳng những cứu được mạng già này của ta, mà còn tăng lên tu vi cho ta, đồng thời người ta còn là một võ giả Huyền giai
Mới 20 tuổi đã có thể bước vào Huyền giai, còn là một y đạo thánh thủ, trên đời này không ai sánh được về tài năng như vậy
Đối với cao nhân như vậy, Đường gia chúng ta phải dốc toàn lực kết giao, chỉ cần bác sĩ Diệp muốn, lúc nào cũng có thể khiến con bước vào ngưỡng cửa Huyền giai
Đường Phong nói: "Thưa cha, con cũng là vì kết giao với bác sĩ Diệp nên mới lấy ra ngay mười triệu đó ạ
"Ý con vẫn còn kém rất xa, tầm mắt quá hạn hẹp, cao nhân như bác sĩ Diệp sao lại để tiền tài vào mắt
Chẳng lẽ con không thấy tấm chi phiếu đưa cho, hắn còn không thèm nhìn tới một cái sao
Chỉ bằng điểm đó, làm sao có thể để hắn nhìn Đường gia chúng ta bằng con mắt khác được
"Cái này… Thưa cha, là con cân nhắc không chu toàn, người xem có còn cách nào để bù đắp không
Vừa nói, trên trán Đường Phong đã lấm tấm mồ hôi lạnh, nếu thật sự khiến Diệp Bất Phàm bất mãn, vậy về sau muốn bước vào ngưỡng cửa Huyền giai của hắn sẽ coi như hỏng
"Đối với cao nhân như bác sĩ Diệp, tài vật thông thường chắc chắn khó lòng để lại ấn tượng trong lòng hắn
Đường Thiên Dật nói, "Thế này đi, con hãy cho người mở chiếc xe trong kho ra, làm xong tất cả thủ tục rồi đưa cho bác sĩ Diệp, coi như thể hiện thành ý của Đường gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt Đường Phong hơi đổi, nói: "Thưa cha, chiếc xe kia không phải chuẩn bị mang đến tỉnh thành, kết giao với Cố gia sao
Đường Thiên Dật cau mày nói: "Đến bây giờ con còn không nhìn ra cái gì nặng cái gì nhẹ à
Cố gia đương nhiên là đại tộc của tỉnh thành, nhưng đó là nước xa, khi then chốt cũng không giải được cơn khát của Đường gia ta
Con biết võ giả Huyền giai quan trọng với gia tộc võ đạo của chúng ta như thế nào không, chỉ cần bác sĩ Diệp có thể giúp Đường gia ta tăng lên hai người Huyền giai, vậy Đường gia ta sẽ một bước lên trời
Vì vậy chỉ cần chúng ta có thể giữ được bác sĩ Diệp, tương lai cho dù có vượt qua Cố gia cũng không phải là việc khó
"Đã hiểu thưa cha, con đi ngay
Đường Phong nói xong liền rời khỏi thư phòng
Diệp Bất Phàm đón một chiếc xe, đi thẳng đến trước cửa Dạ Vị Ương KTV khu Đông Thành, đến nơi thì Hàn soái đã đợi ở đó, tay trái của hắn không biết sao lại quấn một vòng băng gạc, trên đó còn có vết máu hở ra
Thấy Hàn soái mặc một thân trang phục bình thường, hắn không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Này ông bạn, hôm nay không phải cậu đi tỏ tình sao
Sao lại mặc giản dị như vậy
Hàn soái cười hắc hắc: "Tớ có nói cho Vũ Đình biết mình là phú nhị đại đâu, cho nên dĩ nhiên phải mặc khiêm tốn một chút rồi
Diệp Bất Phàm nói: "Có cần thiết vậy không
Nói cho người ta biết cậu có nhà có xe, trong nhà có tám con số tiền tiết kiệm, không phải dễ dàng theo đuổi con gái hơn sao
Hàn soái mặt dày mày dạn nói: "Giữa tớ và Vũ Đình là thứ tình yêu thuần khiết, không có bất cứ quan hệ nào với vật chất
"Cậu đó, chắc chắn là xem phim truyền hình quá nhiều rồi, đầu óc hỏng mất rồi
Diệp Bất Phàm lại nhìn băng gạc trên tay rồi hỏi: "Đây là bị làm sao thế
"Chuẩn bị quà sinh nhật cho Vũ Đình nên bị đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn soái vừa nói vừa lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra bên trong là một chiếc nhẫn màu bạc
Diệp Bất Phàm nói: "Sinh nhật người ta cậu liền tặng cái này à
Một chiếc nhẫn bạc bất quá cũng chỉ có mấy chục đồng, không phải cậu keo kiệt quá đấy chứ
"Đồ nhà quê
Hàn soái dùng ánh mắt khinh bỉ trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi nói, "Đây không phải là chiếc nhẫn bạc bình thường, mà là do ca của tớ tự tay làm đó
Trên đó còn khắc tên Vũ Đình, còn có máu của tớ nữa đó, tay là do khi đang rèn luyện bất cẩn làm cho bị thương, cho nên chiếc nhẫn này đối với Vũ Đình là vô giá
Diệp Bất Phàm nói: "Đó là cậu tự coi là bảo bối, hiện tại rất nhiều cô gái đều thực dụng đó
"Vũ Đình nhà tớ không phải là loại người đó, nếu không phải cái tên tiểu tử Đào Vĩ kia cứ hay quấy rầy, hai đứa tớ sớm đã nên đôi rồi
Diệp Bất Phàm nói: "Đã thăm dò rõ tình hình tình địch chưa
"Đương nhiên rồi, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng chứ
Tiểu tử kia là sinh viên năm tư đại học Giang Nam, cha của hắn là người đại diện bán rượu, trong nhà cũng có chút tiền
Trước kia hắn cũng dùng tiền trêu đùa không ít nữ sinh, chỉ có điều Vũ Đình không phải là loại phụ nữ thích tiền bạc
Diệp Bất Phàm nói: "Cậu có lòng tin vậy sao
"Lòng tin thì có, nhưng mà chuẩn bị cũng cần đầy đủ, nên mới gọi cậu đến giúp một tay đó
Hàn soái nói: "Chúng ta nhanh vào thôi, phải vào trước khi Vũ Đình đến mới được, không thể tới muộn được
Nói xong hai người cùng nhau đi vào bên trong Dạ Vị Ương KTV, bọn hắn vừa vào cửa thì ở cách đó không xa, một tên tiểu lưu manh đã lấy điện thoại di động ra gọi đi
"Mã đại thiếu, vừa rồi tôi thấy cái thằng nhóc Diệp Bất Phàm kia, cùng với một người khác vào Dạ Vị Ương KTV
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Được, tôi biết rồi
Đầu dây bên kia, Mã Văn Bác và Chu Lâm Lâm đang ngồi trong một ghế lô ở quầy rượu, cùng với một thanh niên tầm 30 tuổi uống rượu
Hắn ta tóc nhuộm xanh xanh đỏ đỏ, ngực xăm một con đầu sói lớn, lúc này đang ôm một người phụ nữ trang điểm diêm dúa trong lòng mà giở trò
Cúp máy, Mã Văn Bác nói: "Lang ca, đã tìm được cái tên tiểu tử kia, chỉ cần anh phế bỏ hai chân của nó, 300 ngàn anh em mỗi người đều có phần."