[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ khi ngày đó tại bệnh viện y học cổ truyền Giang Nam bị ném ra ngoài, Mã Văn Bác đã hận Diệp Bất Phàm đến tận xương tủy, bỏ ra 300 ngàn tìm thủ lĩnh đám lưu manh là Sói Đen, chuẩn bị trả thù Diệp Bất Phàm
Sói Đen cầm ly rượu vang đỏ trước mặt lên, uống một ngụm rồi nói: “Chẳng phải chỉ là một thằng học sinh nghèo thôi sao
Nói cho ta hắn ở đâu, ta bây giờ sẽ dẫn anh em đi phế hai chân của hắn.” “Tại KTV Dạ Vị Ương, chúng ta lập tức qua đó đi, trực tiếp bắt hắn lại.” Nghĩ đến hôm nay rốt cuộc có thể báo thù rửa hận, Mã Văn Bác mặt mày hớn hở, Sói Đen vốn là một thủ lĩnh đám lưu manh nổi danh, trong truyền thuyết không có chuyện gì mà hắn không giải quyết được
Chu Lâm Lâm cũng đi theo, phấn khích nói: “Ta cũng đi, ta phải xem cho thật kỹ xem thằng nhãi kia sẽ quỳ xuống van xin ta tha thứ như thế nào.” Hiện tại nàng cũng hận Diệp Bất Phàm đến tận xương tủy, tâm lý của nữ nhân này vô cùng kỳ quái, rõ ràng là chính mình đá người ta, nhưng cứ khăng khăng cảm thấy là người ta có lỗi với mình
Hai người vẻ mặt vô cùng mong chờ, còn Sói Đen lại tỏ ra nghiêm túc, "KTV Dạ Vị Ương, đó chính là địa bàn của Ma Cửu gia, ai dám đến đó gây sự
Chu Lâm Lâm hỏi: “Hả
Anh Lang, đến cả anh cũng sợ hắn sao?” Nàng không phải người trong giới nên càng không biết Ma Cửu gia là nhân vật nào, trong mắt nàng người trước mặt này đã là nhân vật phi thường lợi hại
Sói Đen hung hăng liếc nàng một cái, cái đồ đàn bà này đúng là ngực to não nhỏ, mình nhiều nhất chỉ là một tên đầu lĩnh côn đồ, sao so được với Ma Cửu gia
Người ta là đại ca của khu Đông Thành, tùy tiện động ngón tay cũng có thể bóp chết mình
Nhưng chuyện mất mặt thế này tự nhiên không thể nói ra, hắn nói: “Đây không phải là vấn đề sợ hay không, lăn lộn trong giới thì phải có quy tắc trong giới, chỗ đó là địa bàn của Ma Cửu gia, ta không thể xông vào được
Mã Văn Bác hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?” Sói Đen nói: “Vậy được, chúng ta bây giờ sẽ dẫn người đến canh giữ ở trước cửa KTV, chờ thằng nhãi đó đi ra thì chúng ta sẽ ra tay
Chỉ cần rời khỏi địa bàn của Ma Cửu gia, chúng ta muốn xử lý hắn thế nào cũng được
Mã Văn Bác nói: “Vậy thì tốt, chúng ta bây giờ đi qua đi, ngàn vạn lần không thể để hắn chạy.” Diệp Bất Phàm cùng Hàn Soái cùng đi vào KTV Dạ Vị Ương, nơi này vừa mới khai trương không lâu, tất cả các đồ trang trí đều mới toanh, trông vô cùng xa hoa
Đây là lần đầu tiên hắn đến một nơi tiêu xài cao cấp như thế này, nếu là trước kia thì chắc chắn sẽ rất căng thẳng
Nhưng hiện tại hắn là người thừa kế của Cổ Y môn, bất luận là ánh mắt hay khí độ đều không phải là người bình thường có thể sánh được, đương nhiên sẽ không để mấy thứ thế tục này vào mắt
Hai người trực tiếp đi vào phòng bạch kim ở tầng hai, địa điểm tổ chức sinh nhật của Thạch Vũ Đình đã được quyết định ở đây
Đẩy cửa phòng ra, bên trong phòng khách da thật đã có ba người trẻ tuổi ngồi
Khác với trang phục bình thường của Hàn Soái, ba người này đều mặc vest không rẻ, trên tay đeo đồng hồ vàng mấy chục vạn, nhìn dáng vẻ đó, chỉ sợ người khác không biết họ là kẻ có tiền
Thấy Diệp Bất Phàm và Hàn Soái vào, người trẻ tuổi ngồi giữa cười khẩy rồi đứng lên, hắn chính là tình địch của Hàn Soái hôm nay, Đào Vĩ
“Hàn Soái, không ngờ hôm nay ngươi còn dám đến.” Đào Vĩ đứng dậy, vẻ mặt trêu tức nhìn Hàn Soái
Hàn Soái nói: “Hôm nay là sinh nhật Vũ Đình, ta là bạn trai của nàng, đương nhiên phải đến.” “Bạn trai Vũ Đình
Thật không biết ai cho ngươi dũng khí mà dám nói câu này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Được thôi, ta cũng không chấp nhặt với loại người nghèo rớt mùng tơi như ngươi, qua hôm nay ngươi sẽ biết Vũ Đình là người của ai.” Đào Vĩ đưa mắt nhìn sang Diệp Bất Phàm nói: “Đây là người ngươi tìm đến tiếp sức sao
Sao trông còn nghèo hơn ngươi vậy
Không tìm được một kẻ có tiền hơn để còn có mặt mũi à?” Lúc này một người khác bên cạnh hắn lên tiếng: “Tiểu Vĩ à, ngươi làm khó người ta rồi, bản thân hắn là một thằng nghèo rớt mùng tơi, xung quanh từ trên xuống dưới đều là lũ nghèo kiết xác, ngươi bảo hắn đi đâu mà tìm kẻ có tiền chứ?” “Húc ca nói rất đúng, người thì hay đi với nhau, lũ nghèo rớt mùng tơi quen toàn lũ nghèo.” Đào Vĩ nhìn Hàn Soái, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Bây giờ để cho ngươi mở mang kiến thức một chút, bạn của ta đều là cỡ nào.” Hắn xoay người lại chỉ vào người trẻ tuổi bên trái rồi nói: “Vị này là Ngưu Hạo thiên thiếu gia của nhà họ Ngưu, ba của anh ta là chủ một đại tửu điếm năm sao, chẳng những có tiền mà lại còn có bạn bè trong cả hắc đạo lẫn bạch đạo ở thành phố Giang Nam.” Hắn lại vỗ vai người trẻ tuổi vừa nãy lên tiếng, “Vị này là Dương Húc Dương thiếu gia, ba của anh ta là thuộc hạ đắc lực của đại ca Từ Dương Từ Lão Đại ở khu Tây Thành, là một đại ca có tiếng trong giới.” Mục đích của việc mời hai người kia đến là để khoe khoang thân phận và địa vị của mình, thật không ngờ vừa mới giới thiệu xong, Diệp Bất Phàm đã bật cười thành tiếng
Đào Vĩ bực bội hỏi: “Thằng nhãi, mày cười cái gì?” Diệp Bất Phàm nói: “Ta cũng thật phục ngươi, nói cứ như trên trời cao, nói trắng ra chẳng phải là một kẻ mở quán cơm, một tên làm chân sai vặt cho đầu gấu, có gì mà khoe khoang chứ?” Nghe hắn nói vậy, sắc mặt ba người bỗng chốc hoàn toàn thay đổi, Dương Húc giận dữ nói: “Thằng nhãi, mày ăn nói kiểu gì vậy
Mày có tin bây giờ tao bảo ba tao cho người đánh gãy hai chân mày không?” Hàn Soái lập tức che chắn Diệp Bất Phàm ở phía sau, nói: “Mày dám, đây là bạn của tao.” “Bạn của mày thì sao
Hai thằng nghèo còn tưởng mình là nhân vật.” Dương Húc vừa nói vừa rút điện thoại ra định gọi thì Đào Vĩ vội vàng ngăn lại: “Húc ca, thôi được rồi, hôm nay là sinh nhật Vũ Đình, để hôm khác rồi dạy dỗ thằng nhãi này sau
Sau đó lại nói nhỏ: “Húc ca, đây là địa bàn của Ma Cửu gia đấy.” Nghe hắn nói vậy, Dương Húc lúc này mới cất điện thoại đi, hung hăng nói: “Thằng nhãi, có gan thì khai tên ra.” Diệp Bất Phàm kéo Hàn Soái lại, nói: “Ta tên Diệp Bất Phàm, có việc thì cứ đến tìm ta.” Vốn dĩ hắn không thích tìm rắc rối, nhưng hôm nay là chuyện của hảo huynh đệ, mình đương nhiên không thể để đối phương phách lối
“Diệp Bất Phàm hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật hết hiểu nổi, bây giờ lũ nghèo rớt mùng tơi đã dám ngông cuồng như vậy, thật không biết dũng khí của các người ở đâu ra.” Người vừa nói là Ngưu Hạo thiên, hắn tiến lên hai bước đánh giá Diệp Bất Phàm và Hàn Soái, bĩu môi nói, “Tổng cộng quần áo trên người hai người các người chắc không đến mấy trăm đồng quá, ngay cả một cái túi của chúng ta cũng không mua nổi.” Hàn Soái nói: “Vậy thì sao
Có tiền thì ghê gớm lắm à?” “Mày đúng là nói trúng tim đen đấy, có tiền đúng là ghê gớm đấy.” Ngưu Hạo thiên tỏ vẻ thần thái phi thường nói, “Có tiền thì muốn gì được nấy, muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, muốn chơi con nào thì chơi con đó
Chỉ có loại nghèo rớt mùng tơi như các ngươi mới tin vào tình yêu, mới tự an ủi mình bằng mấy thứ hư vô đó thôi, trên đời này có con đàn bà nào mà không thích tiền chứ
Thà ngồi khóc trong xe BMW chứ không chịu ngồi cười trên xe đạp đâu
Với cái đức hạnh của mày mà cũng dám tranh giành phụ nữ với các thiếu gia, chẳng lẽ không biết soi gương xem bản thân là cái dạng gì sao?” Dương Húc cũng hùa theo: “Không sai, chỉ có lũ nghèo rớt mùng tơi như bọn mày mới phải chờ bọn tao chơi chán gái gú rồi ném cho nhặt lại làm hiệp sĩ đổ vỏ, sau đó cung phụng như Bồ Tát cả đời thôi
Đấy là cái mệnh của lũ nghèo, chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn của bọn tao, dùng đồ chơi cũ nát bọn tao chơi chán thôi.” Đào Vĩ nói: “Nói đúng đấy, giành phụ nữ với tao thì đừng mơ tưởng, chờ tao chơi chán thì hẵng đón về cúng bái nha
Nhưng mày yên tâm, phụ nữ tao chơi rồi cũng không dùng lâu đâu, thường thì mười bữa nửa tháng là bỏ.” Nói xong ba người cùng nhau cười lớn một cách phách lối, vẻ mặt vô cùng ngạo mạn.