Chương 97: Vô ơn bạc nghĩa
Gặp Tất Hải Tuyền xong, Quan Đông Bình thở dài: "Lão bản, chúng ta đắc tội Tinh Diệu truyền thông rồi, về sau phiền phức có lẽ sẽ lớn đấy."
Diệp Bất Phàm nói: "Không sao, chỉ là một lũ côn đồ thôi, không cần để trong lòng, đừng nói bọn họ không thể một tay che trời, cho dù có thể thao túng ngành truyền thông này cũng chẳng sao. Kiểu nhà chúng ta khi xây xong để bán, mọi người đều xếp hàng đến mua, căn bản không cần phải tuyên truyền hay quảng cáo gì."
Quan Đông Bình lại thở dài, không biết vị lão bản trẻ này có sức mạnh từ đâu ra nữa. Nhưng anh ta là người thực tế, chuyện sau này cũng không nghĩ nhiều, lại chạy ra công trường bận rộn làm việc tiếp.
Để trấn an tinh thần của công nhân, Diệp Bất Phàm ở lại cùng mọi người làm đến lúc xế chiều tối, đợi các công nhân kết thúc công việc hoàn toàn mới rời đi.
Sáng ngày thứ hai, khi anh đến tửu lâu Túy Giang Nam lần nữa, thì thấy mẹ mình từ đầu đến chân đã thay một bộ trang phục rực rỡ hoàn toàn mới.
Từ khi có ký ức đến giờ, cuộc sống gia đình rất khó khăn, mẹ anh chưa bao giờ quan tâm đến việc ăn mặc, càng không mua cho mình một món đồ trang điểm nào. Tục ngữ nói áo gấm làm nên vóc, hôm nay Âu Dương Lam mặc dù không diện đồ xa hoa, nhưng lại lập tức khiến người có thần thái, đồ cao cấp mặc lên người đúng là khác hẳn. Bộ trang phục này giúp mẹ trẻ ra cả chục tuổi, như một phụ nữ ba mươi xinh đẹp, không cần nói cũng biết đây đều là công lao của Tần Sở Sở.
Bây giờ mình tuy có tiền, nhưng đối với việc ăn mặc của phụ nữ thì hoàn toàn là gà mờ, xem ra sau này cần nhờ Tần Sở Sở đến mấy lần nữa, để giúp mẹ mình thay đổi cách ăn mặc mới được.
Thấy con trai nhìn mình như vậy, Âu Dương Lam có chút ngượng ngùng nói: "Tiểu Phàm, sao vậy, mẹ mặc bộ này không đẹp hả?""Không phải không đẹp mà là quá đẹp ấy chứ." Diệp Bất Phàm cười nói: "Bây giờ mà mẹ ra ngoài đường, chắc chắn sẽ khiến bao người mê mẩn, nói mẹ ba mươi tuổi ai cũng tin.""Con cái này, lại bắt đầu nói linh tinh." Âu Dương Lam tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt lại nở nụ cười như hoa, chẳng người phụ nữ nào mà không yêu cái đẹp.
Bà lại nói: "Đều là Sở Sở mua cho mẹ, mẹ đã bảo mình trả tiền rồi nhưng nó nhất quyết không chịu, thậm chí còn không cho mẹ xem giá tiền nữa.""Mẹ à, nàng là bạn gái con, mua cho mẹ vài bộ quần áo cũng là điều nên làm mà."
Diệp Bất Phàm thầm khâm phục Tần Sở Sở thông minh, khéo léo hiểu lòng người, mấy bộ quần áo này giá cả có khi lên đến 5 chữ số, nếu để mẹ anh nhìn thấy giá tiền, thì dù có đánh c·hết bà cũng sẽ không mua."Tiểu Phàm à, mẹ nói cho con biết, Sở Sở là một cô nương tốt, sau này con không được có lỗi với người ta đấy." Âu Dương Lam vừa nhắc tới Tần Sở Sở là vui vẻ không ngậm được miệng, rõ ràng bà rất hài lòng với cô con dâu này.
Hai mẹ con ăn sáng xong, Diệp Bất Phàm vừa định đi thì điện thoại của Âu Dương Lam reo lên.
Khi điện thoại vừa kết nối, trong loa truyền đến tiếng kêu the thé của một người phụ nữ: "Chị hai tốt của ta ơi, nhà tôi thiếu 3000 đồng khi nào thì trả đấy hả?"
Tuy điện thoại đang ở trong tay Âu Dương Lam, nhưng căn phòng im ắng, Diệp Bất Phàm có lục thức rất nhạy cảm, nghe được rõ nội dung cuộc gọi, lập tức cau mày.
Người gọi điện thoại là em gái út của Âu Dương Lam, Âu Dương Tuệ, người phụ nữ này rất đanh đá, mấy năm nay không ít lần ức h·i·ế·p Âu Dương Lam.
Hồi Diệp Bất Phàm còn học đại học, trong nhà thực sự không đủ tiền đóng học phí, Âu Dương Lam đã hết lòng van xin, chịu đựng đủ mọi tủi nhục, cuối cùng Âu Dương Tuệ mới ném 3000 đồng vào mặt chị gái mình. Cảnh tượng lúc đó anh nhớ rõ ràng, cả đời này cũng sẽ không quên.
Mấy ngày trước, khi Âu Dương Lam bị b·ệ·n·h nặng nhập viện, anh từng gọi điện cho Âu Dương Tuệ, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không quan tâm đến sống c·h·ế·t của chị gái mình. Vừa nghe thấy có ý mượn tiền là lập tức cúp máy, không ngờ nhanh như vậy đã đến đòi nợ.
Âu Dương Lam cầm điện thoại nói: "Tiểu Tuệ à, em yên tâm, số tiền nợ của em chị đã chuẩn bị xong rồi, chờ mấy hôm nữa về nhà tế tổ chị sẽ trả cho các em."
Bà vốn là người hiền lành, tự nhiên không quen nợ tiền của ai, khi có tiền liền chuẩn bị trả lại hết tiền cho người nhà thông gia, chỉ chờ mấy hôm nữa về quê một thể trả luôn.
Âu Dương Tuệ nói: "Không cần đâu chị à, em với Tiểu Quân giờ đã đến Giang Nam rồi, hai tiếng nữa là đến, một chút nữa sẽ qua chỗ chị lấy tiền, chị nói địa chỉ cho em đi."
Quê của Âu Dương Lam ở huyện Ngũ Phong, tuy cũng thuộc thành phố Giang Nam, nhưng từ huyện lên đến nội thành còn cách một đoạn rất xa, gần 200km đường.
Âu Dương Lam nói: "Vậy các em đến tửu lầu Túy Giang Nam đi, trưa nay chị hai mời các em ăn cơm."
Âu Dương Tuệ nói: "Chị hai à, đừng tưởng mời em ăn cơm ở tửu lâu lớn thì có thể quỵt nợ được, hôm nay tiền nhất định phải trả."
Âu Dương Lam nói: "Tiểu Tuệ, sao em lại nói thế? Chị hai là người quỵt nợ à? Một chuyện là một chuyện, ăn cơm là ăn cơm, còn trả tiền là trả tiền."
Âu Dương Tuệ ở đầu dây bên kia hừ lạnh một tiếng, không nói gì, trực tiếp dập máy.
Âu Dương Lam thu hồi điện thoại, nói: "Tiểu Phàm à, dì út của con với Tiểu Quân đến rồi, trưa nay đặt một phòng ăn, mình mời họ một bữa cơm."
Diệp Bất Phàm nói: "Mẹ à, loại người này mẹ không cần phải quá quan tâm đâu, cứ trực tiếp trả tiền cho bà ta là được, không cần phải mời cơm làm gì."
Âu Dương Lam nói: "Sao con lại nói thế? Dù sao nó cũng là em gái của mẹ mà, người một nhà ăn một bữa cơm thì có gì không tốt chứ."
Diệp Bất Phàm nói: "Mẹ coi bà ta là em gái, nhưng bà ta đâu có xem mẹ là chị gái. Mấy hôm trước mẹ nhập viện vì bệnh nặng, con gọi điện cho bà ta, có thể bà ta hoàn toàn không quan tâm mẹ sống c·h·ế·t ra sao, ngược lại còn nói với con, dù mẹ c·h·ế·t thì tiền này cũng phải trả, em gái nào lại như thế?"
Nghĩ đến cái cảnh lúc đó tuyệt vọng cùng cực, trong lòng Diệp Bất Phàm lại nổi lên cơn tức. Nếu không phải anh may mắn nhận được truyền thừa của Cổ Y Môn, thì có lẽ lúc này anh và mẹ đã âm dương cách biệt rồi.
Âu Dương Lam thở dài nói: "Con à, ai cũng có cái khó của mình, có lẽ dì út của con lúc đó không có tiền trong tay đấy.""Chuyện này thì bỏ qua đi, nhưng việc bà ta đến tận cửa đòi nợ thì là sao? Năm đó nếu không có mẹ cố gắng nhiều như vậy thì làm gì có họ như ngày hôm nay?"
Nhà Âu Dương Lam tổng cộng có sáu người con, ba trai ba gái, bà là con cả.
Năm mười mấy tuổi cha bọn họ qua đời sớm, sau đó mẹ cũng vì quá sức mà sinh bệnh rồi ra đi, cuối cùng gánh nặng cả nhà đều trút lên vai bà.
Vì trong nhà không có tiền, lúc thi trung học phổ thông bà đã từ bỏ thành tích đứng nhất toàn huyện, sớm gia nhập xã hội đi làm kiếm tiền, để mấy em mình ăn học. Lúc cô em út Âu Dương Tuệ và Âu Dương Phỉ lên đại học, tuy rằng ba người cậu đều đã tham gia vào xã hội đi làm, nhưng đối với học phí của hai người này đều không hỏi không quan tâm, vẫn là một mình Âu Dương Lam gánh vác.
Khi đó Âu Dương Lam đã đến tuổi kết hôn từ lâu, nhưng vì gánh vác cả gia đình nên mãi vẫn chưa lấy chồng. Để hai cô em không phải dang dở việc học, bà đã nhẫn nhục chấp nhận gả cho cậu ấm ăn chơi Giang Thiếu Thiên của huyện, dùng chính bản thân mình để đổi lấy 50.000 đồng, để Âu Dương Tuệ và Âu Dương Phỉ thuận lợi tốt nghiệp đại học.
Thời điểm đó, dù là Âu Dương Phỉ hay Âu Dương Tuệ đều rất biết ơn Âu Dương Lam, tình cảm cũng coi như tốt.
Nhưng về sau Giang Thiếu Thiên ham ăn chơi cờ bạc gái gú, làm gia nghiệp tan nát, quay đầu leo lên một bà già khác, cuối cùng Âu Dương Lam chỉ còn lại hai mẹ con đơn độc.
Thêm nữa, bà lại nhận nuôi Diệp Bất Phàm, cuộc sống càng ngày càng khó khăn hơn.
Còn lúc đó Âu Dương Tuệ đã tốt nghiệp đại học, được dịp vinh quang bước chân vào Cục Dược Phẩm của huyện. Theo khoảng cách khác biệt giữa hai người càng lúc càng lớn, Âu Dương Tuệ không những không giúp gì, ngược lại càng ngày càng xem thường Âu Dương Lam, hoàn toàn quên hết ơn tình mà chị gái đã dành cho mình trước đây.
