Không đến một khắc đồng hồ, một đám người đã bị quật ngã toàn bộ xuống đất. Thanh niên áo sơ mi hoa há hốc mồm, trong mắt tràn đầy sự run rẩy. Diệp Sở ngoắc ngoắc tay: “Ngươi qua đây, ta có lời muốn hỏi ngươi.” Thanh niên áo sơ mi hoa lấy lại tinh thần, trong mắt lóe lên tia sợ hãi: “Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai? Chúng ta là thủ hạ của Báo Ca, ngươi đánh chúng ta chính là đắc tội với Báo Ca…” “Ồn ào!” Diệp Sở quát lên một tiếng. Trong thanh âm ẩn chứa tinh thần công kích, thanh niên áo sơ mi hoa chỉ cảm thấy đầu đau nhói, hai chân mềm nhũn quỳ xuống. Diệp Sở bước tới, từ trên cao nhìn xuống đối phương: “Nói một chút đi, tình huống này là sao?” Hắn đã nhận ra có điều bất thường trong toàn bộ sự việc. Thanh niên áo sơ mi hoa giờ phút này đã sợ vỡ mật, nào dám do dự, liền một năm một mười kể rõ mọi chuyện.
Thì ra, lúc trước người bệnh nhân kia là do bọn hắn cố ý sắp đặt để gây chuyện, vì muốn ép Trương Diệu Xuân phải vay nặng lãi. Sau đó mới dễ bề mưu đoạt y quán. Muốn hỏi vì sao lại đại phí chu chương như vậy, là bởi vì không lâu nữa, con đường này sẽ bị phá dỡ.
Trương Diệu Xuân nghe xong vô cùng phẫn nộ: “Vương Bát Đản, ta đã nói đơn thuốc của ta không sai, hóa ra đều là các ngươi âm thầm giở trò quỷ!” Hắn xông lên đấm đá tới tấp vào thanh niên áo sơ mi hoa, trút bỏ cơn phẫn nộ trong lòng. Sau sự kiện đó, hắn còn hoài nghi cả y thuật của mình.
Diệp Sở tùy ý đối phương đánh một trận, rồi mới kéo đối phương ra, sau đó nói với thanh niên áo sơ mi hoa đang sưng mặt sưng mũi: “Mau gọi vị Báo Ca kia đến.” Đối phương nào dám do dự, lập tức gọi điện thoại cho Báo Ca.
Trương Diệu Xuân có chút lo lắng: “Diệp Sở, nghe nói Báo Ca kia thế lực không nhỏ, dường như còn có chút quan hệ với Vân gia, chúng ta có cần gọi thành vệ không?” “Không cần.” Diệp Sở lắc đầu, “Thành vệ tới, thì không dễ chơi.”
