Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 1030: Ta nhìn ngươi làm sao còn nguỵ biện!




Chương 1030: Ta xem ngươi làm sao còn ngụy biện!

"Ngươi, ngươi lại dám đánh ta!" Kim Vũ San không ngờ Tào Hiểu Trinh lại dám đánh nàng, nhất thời ôm mặt đứng ngây tại chỗ."Đánh ngươi thì sao? Loại người như ngươi, đánh ngươi lão nương còn thấy tay bẩn!" Tào Hiểu Trinh khinh thường nói."Ta, ta..." Kim Vũ San tức giận đến suýt chút nữa xông lên cào xé ả, nhưng nhớ đến nếu làm ầm ĩ sẽ làm Cát Đông Húc mất mặt, cuối cùng vẫn là nhịn xuống."Sao? Muốn đánh lại?" Tào Hiểu Trinh thấy Kim Vũ San rõ ràng muốn xông lên, cuối cùng lại không dám, khinh bỉ trào phúng nói.

Kim Vũ San dùng sức cắn môi, không để nước mắt rơi xuống, cũng không để lửa giận làm choáng váng đầu óc, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài."Sao? Bị phát hiện nên muốn chạy trốn à?" Phan Du Lôi liền bước lên trước ngăn cản Kim Vũ San."Ai thèm chạy trốn? Ta chỉ là không muốn lôi thôi với các ngươi ở đây làm mất mặt Húc ca!" Kim Vũ San nghiến răng nghiến lợi nói."Hóa ra là Húc ca của ngươi lén lút đưa ngươi vào! Sao, chuẩn bị đi báo cho hắn một tiếng?" Phan Du Lôi cười nhạo nói."Ngươi... Ngươi tránh ra!" Kim Vũ San thấy Phan Du Lôi cười nhạo Cát Đông Húc, suýt chút nữa không nhịn được muốn động thủ, cuối cùng vẫn chỉ đẩy Phan Du Lôi một cái, muốn đẩy ả ra."Con tiện nhân này, lại dám đẩy ta!" Phan Du Lôi đi giày cao gót, bị Kim Vũ San đẩy một cái, suýt chút nữa thì ngồi bệt xuống đất, nhất thời tức giận tiến lên tóm lấy tóc Kim Vũ San, sau đó chưa kịp Kim Vũ San phản ứng lại, "bốp" một tiếng vang, giơ tay tát mạnh một bạt tai vào mặt ả.

Kim Vũ San rốt cục không nhịn được, vừa muốn phản đòn, cửa phòng thay đồ bị đẩy ra, một cô gái tóc vàng ăn mặc lịch sự, tuổi chừng bốn mươi mấy tuổi xuất hiện ở cửa.

Người phụ nữ thấy cảnh này nhất thời ngây người.

Mà Kim Vũ San thấy có người đi vào, đưa tay ra lại rụt trở về, Phan Du Lôi cũng vội vàng buông tóc Kim Vũ San ra.

Tào Hiểu Trinh hiển nhiên nhận ra người phụ nữ tóc vàng này, lập tức chỉ vào Kim Vũ San nói: "Chị Annie, chị đến đúng lúc lắm, con nhỏ này không biết từ đâu, lén la lén lút chạy vào đây, còn trốn trong phòng thay đồ không biết muốn làm gì!""Đúng vậy, vừa nãy nó thấy chúng ta còn muốn chạy trốn kìa!" Phan Du Lôi hùa theo."Vị nữ sĩ này, đừng nghe các cô ấy nói bậy, ta là bạn của Húc ca, ta tên Kim Vũ San, ta đến tham gia tiệc sinh nhật của Vũ Hân tỷ." Kim Vũ San vội vàng giải thích."Thôi đi, hạng người mới đóng vai phụ vài lần như cô mà cũng đòi đến tham gia tiệc sinh nhật của Vũ Hân tỷ á? Đến cái cách ăn mặc của cô có thể bước chân vào nơi này sao? Đúng rồi, nghe nói cô vừa mới còn đi taxi đến đây nữa đấy!" Tào Hiểu Trinh liên tục trào phúng."Ta..." Kim Vũ San bị Tào Hiểu Trinh trào phúng đến suýt chút nữa khóc."Cô cái gì mà cô? Hết lời rồi chứ gì..." Tào Hiểu Trinh nói."Chờ một chút!" Bị cảnh tượng vừa nãy và hàng loạt đối thoại dồn dập làm choáng váng đầu óc, Annie rốt cục hoàn hồn, vội kêu ngừng, sau đó nhìn Kim Vũ San nói: "Cô là Kim Vũ San tiểu thư?""Đúng vậy, đúng vậy, tôi là Kim Vũ San!" Kim Vũ San vội gật đầu nói.

Phan Du Lôi và Tào Hiểu Trinh vừa nghe nhất thời cảm thấy có gì đó không đúng, hỏi: "Annie, cô biết Kim Vũ San sao?""Không quen, là A Hùng bảo tôi đến hỏi xem cô ấy cần loại váy dạ hội nào, kích cỡ bao nhiêu, để chuẩn bị cho cô ấy." Annie đáp lời, mang theo một tia nghi hoặc trên mặt.

Ả không hiểu, nếu đều là khách mời, tại sao ba người các cô lại thành ra bộ dạng này."Tôi nói Annie, có phải cô nhầm lẫn gì không? Cô ta, tôi biết, chỉ là một nữ diễn viên mới vào nghề, đóng mấy vai phụ lặt vặt thôi, bây giờ còn đang đi học đấy, Vũ Hân tỷ sao có thể quen biết cô ta được? Cô ta có tư cách gì đến tham gia sinh nhật của chị ấy?" Tào Hiểu Trinh nghe vậy trong lòng giật mình, nhưng lập tức cảm thấy mình suy nghĩ nhiều quá rồi, cau mày nói với Annie."Đúng đấy Annie, thân phận của Vũ Hân tỷ là ai, sao chị ấy có thể quen biết loại tiểu nhân vật như cô ta được? Nói ra còn buồn cười nữa, cô ta mới đến Hương Cảng lần đầu, lúc đến còn đi taxi nữa chứ." Phan Du Lôi cũng cảm thấy Annie hẳn là đã nghĩ sai rồi.

Bởi vì thân phận đôi bên cách biệt quá xa, Cát Đông Húc thì khác, đương nhiên cũng là như vậy."Chắc là không sai đâu, là A Hùng gọi tôi đến mà, vậy để tôi gọi điện thoại cho A Hùng." Annie nghe vậy cũng nảy sinh vẻ nghi hoặc, vừa liếc nhìn hai gò má có chút sưng đỏ của Kim Vũ San, biết cô gái này nếu thật là người A Hùng nói, mình cũng không có cách nào xử lý, suy nghĩ một chút đáp lời."Đúng, đúng, gọi điện thoại cho A Hùng đi!" Kim Vũ San chịu uất ức như vậy, đang nghẹn đến khó chịu, nghe vậy lập tức nói.

Tào Hiểu Trinh và Phan Du Lôi thấy Kim Vũ San nói như vậy, đều có chút kinh ngạc nghi ngờ nhìn nhau, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng hai người thật sự không hề kinh hoảng.

Thân phận của song phương bày ra ở đó, trong mắt Tào Hiểu Trinh và Phan Du Lôi, coi như mình nghĩ sai rồi, thì có thể dễ dàng chèn ép Kim Vũ San, một người mới như vậy sao? Cùng lắm thì nói một câu xin lỗi là xong. Huống chi theo các ả, Kim Vũ San rất có thể là mạnh miệng, giả vờ trấn định."Hừ, lát nữa Hùng ca đến đây, nếu phát hiện ra cô đúng là lén lút lẻn vào, tôi xem cô còn ngụy biện kiểu gì!" Tào Hiểu Trinh khinh thường nói.

Trong lúc Tào Hiểu Trinh nói câu này, Annie đã gọi điện thoại cho A Hùng.

Bởi vì chuyện thay váy dạ hội của Kim Vũ San, A Hùng là đàn ông không tiện, nên mới gọi Annie.

Lúc Annie đến, hắn vừa vặn có chút việc chậm trễ một lát, nên chưa cùng đến. Nhưng Kim Vũ San là người Cát Đông Húc đưa tới, A Hùng cũng không dám ném cô đơn cho Annie xong việc, bên kia sự tình vừa sửa sang lại một chút, liền mau chóng đến đây.

Vì lẽ đó lúc Annie gọi điện thoại cho A Hùng, A Hùng đang trên đường chạy tới."Cô nói cái gì?" Lúc Annie đem chuyện xảy ra ở phòng thay đồ nói sơ qua cho A Hùng, A Hùng sợ đến mồ hôi lạnh toát ra.

Đây chính là người Cát gia đưa tới, là Cát gia giao phó cho hắn, muốn hắn hỗ trợ chiếu cố, bây giờ ngược lại hay ở phòng thay đồ lại bị người ta hoài nghi là lén lút lẻn vào, như vậy còn ra thể thống gì nữa!

Đương nhiên Annie lúc này còn chưa nói chuyện Kim Vũ San bị tát tai, một mặt là ả không tận mắt thấy Kim Vũ San bị tát tai, mặt khác ả quen Phan Du Lôi và Tào Hiểu Trinh, trước mặt các ả ngược lại cũng không tiện nói các ả đánh người.

Bằng không A Hùng nếu biết người Cát gia đưa tới còn bị người đánh, e rằng hai chân hắn phải nhũn ra mất."Tai cô điếc à? Tôi chẳng phải đã nói rõ ràng tên Kim Vũ San rồi sao? Còn cần gọi điện thoại xác nhận sao? Tôi lập tức chạy tới đó, cô trông nom cho tốt Vũ San tiểu thư, còn hai con đàn bà kia bảo chúng nó đừng đi đâu hết, cứ ở đó chờ tôi!" A Hùng toát mồ hôi lạnh, quay về điện thoại vẻ mặt và giọng nói đều nghiêm túc nói, đã hoàn toàn không để ý đến việc Annie dù sao cũng là người bên cạnh Vũ Hân, thân phận cũng không kém hắn là bao nhiêu."Nhưng mà cô ta..." Annie bị A Hùng răn dạy, sắc mặt đột biến, còn muốn biện giải một, hai câu, bên kia A Hùng đã cúp điện thoại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.