Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 1526: Cmn! Hoàng Phi Hùng a!




Chương 1526: Cmn! Hoàng Phi Hùng à!

"Nào có chứ!" Lý Thần Vũ vội vàng lắc đầu phủ nhận, mồ hôi lạnh trên trán túa ra."Hì hì, yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, có gì phải phủ nhận chứ? Lúc nãy ta cũng thấy!" Bạch Ngưng ra vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác, sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cười hì hì nói."Bạch Ngưng, cô nãi nãi của ta ơi, nhất định phải bỏ đá xuống giếng như vậy sao?" Lý Thần Vũ nhìn Bạch Ngưng nghiến răng nghiến lợi."Thật lòng tốt bị coi thành lòng lang dạ thú, ta đây không phải đang giúp ngươi giải thích sao?" Bạch Ngưng khinh thường nói."Vậy ta cảm ơn ngươi, lần sau ngươi có thể đừng giúp ta không?" Lý Thần Vũ chắp tay nói."Có thể thôi." Bạch Ngưng gật đầu, rồi nói với Thường Liên Hạm: "Thực ra trên đời này vẫn có những người ngồi trong lòng vẫn không loạn, phi lễ chớ nhìn như đàn ông, ví dụ như lão đại nhà ngươi, lúc nãy Kim Vũ San với Lâm Tư Khiết ăn mặc gợi cảm như thế đi ra, mà hắn vẫn rất bình tĩnh đó thôi! Đúng là không so sánh thì không biết, cho nên ta thấy chồng cậu cần phải quản nghiêm vào!""Tôi..." Lý Thần Vũ vỗ trán, ngước nhìn trời không nói gì.

Cát Đông Húc cũng cạn lời.

Hắn giờ có tới sáu bà vợ, ai nấy đều quốc sắc thiên hương, đâu còn dễ bị Kim Vũ San với Lâm Tư Khiết mê hoặc.

Hơn nữa, hai người bọn họ hắn cũng đâu phải không quen biết!"Hừ!" Thường Liên Hạm liếc xéo Lý Thần Vũ."Ai nha, vừa nãy uống nhiều rồi, ta phải đi nhà vệ sinh trước." Lý Thần Vũ đột nhiên kêu lên một tiếng kỳ quái, rồi nói."Xì xì! Đây chính là 'muốn đi tiểu' trong truyền thuyết sao?" Bạch Ngưng lập tức che miệng cười nói."Lão đại, hay là anh hy sinh một chút nhan sắc, tóm lấy con nhỏ này đi, đỡ cho cô ta cứ khích bác ly gián với lại đả kích tôi!" Lý Thần Vũ nghiến răng nghiến lợi."Đồ ngốc! Lão đại mà tóm lấy Bạch Ngưng thì chẳng phải sẽ thành đại tẩu của ngươi sao, lúc đó ngươi còn thảm hơn!" Thường Liên Hạm khinh thường."Tôi..." Lý Thần Vũ khóc không ra nước mắt, quay người bỏ đi."Tôi cũng đi một lát." Cát Đông Húc thấy Lý Thần Vũ đi vệ sinh, dĩ nhiên không muốn ở lại một mình với hai cái "mồm ác" này, vội vàng cũng theo "muốn đi tiểu.""Khanh khách!" Bạch Ngưng và Thường Liên Hạm thấy Cát Đông Húc với Lý Thần Vũ "chạy trối chết" thì nhìn nhau cười."Nhưng mà nói đi nói lại, lúc nãy Kim Vũ San với Lâm Tư Khiết nhảy, lão đại nhà Tiểu Lý tử đúng là bình tĩnh thật, cậu nói có khi nào anh ta thật sự là..." Ngừng cười, Bạch Ngưng đột nhiên thần bí nói."Thôi đi, đó là tự do của người ta. Chỉ cần Tiểu Lý tử nhà tôi không phải là được!" Thường Liên Hạm nói."Ngược lại cũng phải, chỉ là cậu không thấy tiếc à? Vóc dáng chuẩn thế kia, tướng mạo cũng không tệ, khí chất cũng được nữa chứ!" Bạch Ngưng ra vẻ tiếc rẻ nói."Sao? Cuối cùng cũng muốn tìm cây để treo ngược lên hả?" Thường Liên Hạm nghe vậy thì mắt sáng lên."Xin nhờ, tôi lớn rồi! Cơ mà thôi lão đại này đi, cái mồm của anh ta so với Tiểu Lý tử nhà cậu còn dẻo hơn, lại còn cứ làm như thật ấy, có ngày tôi bị anh ta lừa bán mất, còn phải đi kiếm tiền trả nợ cho anh ta ấy chứ!" Bạch Ngưng nói."Đến mức đấy đâu, nhìn tướng tá của anh ta, vẫn là người chính trực. Tiểu Lý tử nhà tôi mấy năm nay cũng nhắc đến anh ta suốt, cứ hễ nhắc đến là y như rằng là kính trọng lắm. Cậu cũng biết tính thằng nhà tôi đấy, ngoài miệng thì cười đùa vui vẻ, không nghiêm túc, nhưng dù gì cũng là sinh viên tài cao của trường danh tiếng, trong xương vẫn có chút thanh cao, ở đơn vị làm việc cũng quy củ lắm, chưa bao giờ làm láo, cũng vì thế mà bị mấy lãnh đạo trong cục không ưa. Anh ta kính nể lão đại như thế, chứng tỏ người này chắc chắn không tệ đâu." Thường Liên Hạm nghiêm nghị nói."Thế thì cũng phải! Tao thấy rồi, mấy lần tao trêu lão đại nhà cậu, Tiểu Lý tử nhà cậu có vẻ hơi nóng mặt. Tao tuy hay nói Tiểu Lý tử nhà cậu, nhưng mà người cậu ấy cũng không tệ, người mà cậu ấy kính nể, ít ra nhân phẩm cũng không có vấn đề. Mà nhân phẩm thì không thành vấn đề, cơ mà sở thích thì có vấn đề đấy nhá!" Bạch Ngưng nói."Câu này lát nữa cậu đừng có mà nói trước mặt Tiểu Lý tử đấy nhé, lúc nãy trên xe cậu ta đã giận rồi!" Thường Liên Hạm nhắc nhở.

Vừa dứt lời, Bạch Ngưng và Thường Liên Hạm dường như nhớ ra cái gì đó, nhìn nhau, mắt mở càng lúc càng to."Chẳng lẽ thật sự có vấn đề á!" Một lúc lâu sau, hai người kêu nhỏ thành tiếng."Tớ thấy rất có thể là có vấn đề đấy, cậu cứ thử đổi lại là đàn ông xem, khoảng cách gần như thế, hai em gái mặc quần siêu ngắn, trên sân khấu nhảy nhót ca hát, mắt cậu có sáng lên không?" Bạch Ngưng hỏi ngược lại.

Vừa dứt lời, Bạch Ngưng đột nhiên cảm thấy mông mình bị ai sờ một cái, lập tức "A" một tiếng, rồi đột ngột quay đầu, trừng mắt với gã đàn ông có túm tóc nhỏ phía sau: "Này, anh làm gì đấy?""Làm gì là làm gì?" Gã đàn ông giả vờ ngớ ngẩn."Đừng có giả ngây giả ngô!" Bạch Ngưng tức đến bốc hỏa."Chẳng phải chỉ là không cẩn thận chạm vào thôi sao? Làm gì mà ghê thế!" Thấy vậy, gã đàn ông lộ vẻ hung dữ.

Đang nói thì có ba tên xông tới, gọi: "Mã ca, có chuyện gì?"

Bạch Ngưng và Thường Liên Hạm thấy đối phương đứa nào đứa nấy mặt mày hung tợn, ăn mặc thì quái dị, nhất thời hết cả gan, mặt lộ vẻ sợ sệt."Không có gì! Vừa nãy đông người, tay của ta vô ý chạm vào cô này thôi, cô ta còn tưởng là ta..." Mã ca vừa nói vừa cố tình lảng ra phía sau Bạch Ngưng, làm bộ muốn lặp lại cảnh vừa nãy."Này, anh muốn làm gì?" Bạch Ngưng lập tức vừa trốn sau Thường Liên Hạm, vừa kêu lên."Không có gì cả, tao chỉ là giải thích cho mấy anh em tao hiểu thôi mà." Mã ca cười hì hì tiến về phía Bạch Ngưng và Thường Liên Hạm.

Nhưng Mã ca còn chưa kịp đến gần thì đột nhiên trước mặt hắn xuất hiện một người đàn ông, người đàn ông kia không nói hai lời, giơ chân đá thẳng vào hắn."Oành!" Mã ca ngã sấp xuống đất, răng cửa văng mất một cái."Cmn!" Ba thằng đàn em của Mã ca thấy vậy lập tức chửi bới xắn tay áo lên xông tới.

Nhưng chúng còn chưa kịp đến gần thì Cát Đông Húc đã đạp một phát vào ngực Mã ca, sau đó vấp chân một cái, y như phim đang chiếu, Mã ca lộn nhào, bị chân hắn móc, chân hắn vung lên, cả người Mã ca bị văng ra ngoài.

Ba đàn em của Mã ca thấy có người bay đè xuống chỗ mình thì vội vàng giơ tay đón."Thình thịch oành!" Chỉ là cơ thể Mã ca dường như đột nhiên trở nên nặng trịch, ba tên kia không những không đỡ được mà còn bị hắn đè cho ngã dúi xuống đất."Cmn! Hoàng Phi Hùng à!" Mấy người xung quanh chú ý đến cảnh này, không khỏi kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, cứ như gặp ma sống.

Thường Liên Hạm với Bạch Ngưng thì khỏi phải nói, há hốc mồm, mãi không ngậm lại được.

Cảnh tượng này diễn ra ngay trước mắt các nàng, gần đến gang tấc, các nàng nhìn rõ mồn một.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.