Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 761: Hóa ra là ngươi nha




"Ừm, quả nhiên không tệ." Cát Đông Húc khua tay trong ly cocktail, nói."Cát, em đã bảo là không sai mà, anh sẽ thích không khí ở đây thôi." Betty vui vẻ cười nói."Em nói đúng thật Betty." Cát Đông Húc cười nâng ly rượu về phía Betty.

Ly rượu của Cát Đông Húc vừa nâng lên, có bốn người trẻ tuổi tiến đến.

Hai nam hai nữ. Hai cô gái đều rất xinh đẹp, vóc dáng cũng đều hết sức gợi cảm. Hai chàng trai chỉ có thể nói là bình thường, nhưng người đẹp vì lụa, ngựa đẹp vì yên, quần áo hai người mặc trên người đều là hàng hiệu xa xỉ, trên tay đeo đồng hồ đắt giá, vô hình trung cũng tăng thêm vài phần khí chất, ôm eo thon của các cô gái bên cạnh, khiến người ta không cảm thấy hoa nhài cắm bãi phân trâu.

Bốn người trẻ tuổi vừa nói vừa cười đi tới, đột nhiên một người trẻ tuổi trong đó nhìn thấy Cát Đông Húc, vẻ mặt rõ ràng cứng đờ lại."Sao Vũ Tư lại coi trọng em gái ngoại quốc kia rồi? Đến đúng giờ thật đấy!" Thấy vẻ mặt người trẻ tuổi bên cạnh có chút biến hóa, một người trẻ tuổi khác dùng khuỷu tay huých Cao Vũ Tư rồi nháy mắt nói."Tống thiếu, anh hư quá đi! Cao thiếu nhà người ta không phải loại ăn trong bát còn nhìn trong nồi đâu nhé!" Cô gái xinh đẹp được Cao Vũ Tư ôm eo thon liếc nhìn Tống Chí Hiên một cái, sau đó như chim nhỏ nép vào người, ôm chặt lấy Cao Vũ Tư, ỏn ẻn nói: "Đúng không nào Cao thiếu?""Ha ha, Lan Tuyết, đừng để Cao thiếu nhà cô mê hoặc bởi vẻ bề ngoài, dạo này cậu ta ngắm nghía em gái ngoại quốc kia không ít đấy, nhất định là muốn Trung Quốc và Phương Tây song kiếm hợp bích, cô mau thỏa mãn tâm nguyện của cậu ta đi." Tống Chí Hiên cười nói."Tống thiếu, anh đừng làm hư Cao thiếu nhà em đó nha!" Lan Tuyết giơ nắm tay lên, vờ đánh Tống Chí Hiên một cái."Đàn ông đối với chuyện này thì không cần phải dạy, cậu nói có đúng không Vũ Tư? Cô nàng kia đúng là xinh đẹp thật, đến ta còn động lòng, nếu cậu không ra tay, có thể ta sẽ lên trước đấy!" Tống Chí Hiên lại huých mắt với Cao Vũ Tư, cười đểu nói.

Tống Chí Hiên còn chưa dứt lời, Cao Vũ Tư đã thấy Cát Đông Húc nhìn về phía bọn họ.

Ánh mắt này khiến Cao Vũ Tư giật mình kinh hãi, vội vàng huých Tống Chí Hiên, khẽ nói: "Chí Hiên, đừng nói lung tung, cái cô em gái ngoại quốc kia, người trẻ tuổi bên cạnh, tôi biết, là người có lai lịch đấy."

Nói rồi Cao Vũ Tư vội vàng buông Lan Tuyết ra, mang theo nụ cười khiêm tốn trên mặt, nhanh chóng bước tới trước bàn cao của Cát Đông Húc, chào hỏi: "Cát tiên sinh, thật trùng hợp! Ngài cũng đến Melbourne chơi à."

Cát Đông Húc vừa nhìn Cao Vũ Tư cũng cảm thấy hơi quen mắt, thấy hắn chủ động tiến lên chào hỏi, lúc này mới đột nhiên nhớ ra hắn là người từng lái chiếc BMW 740i ở quanh hồ, vì vượt nhanh mà phanh gấp, bị bạn học Lâm Kiếm Phong của hoa khôi chân dài Từ Yên Nhiên đâm vào đuôi xe. Lúc đó hắn còn đòi Lâm Kiếm Phong bồi thường năm sáu vạn tệ, cuối cùng vì Cát Đông Húc lái xe Jeep đi qua, hắn biết một người bạn họ Nam làm trong quân khu của hắn nhận ra chiếc Jeep của Cát Đông Húc không phải dạng vừa, mới thôi không đòi bồi thường nữa."Hóa ra là ngươi, thật đúng là có chút trùng hợp." Cát Đông Húc khẽ giật mình rồi cười nói."Mẹ nó, làm nửa ngày, hóa ra là bạn bè quen biết của cậu Vũ Tư!" Cát Đông Húc vừa dứt lời, Tống Chí Hiên cười đi tới, vỗ vai Cao Vũ Tư, rồi lại ghé đầu vào tai Cát Đông Húc nhỏ giọng nói: "Bạn bè, mắt nhìn không tệ nha! Cô em đối diện là bạn bè hay là mới quen?""Thôi đi Chí Hiên, đừng nói lung tung!" Tuy rằng Tống Chí Hiên nói nhỏ, nhưng Cao Vũ Tư đứng ngay bên cạnh vẫn nghe rõ mồn một, cũng hiểu ý của hắn, vội vàng kéo hắn lại, rồi áy náy cười với Cát Đông Húc: "Xin lỗi Cát tiên sinh, bạn tôi từ nhỏ lớn lên ở Melbourne, tính cách phóng khoáng, ngài đừng để ý, các ngài chơi vui vẻ."

Nói xong Cao Vũ Tư không nói gì thêm, kéo Tống Chí Hiên đi ngay.

Cát Đông Húc thấy vậy chỉ cười trừ."Cát, bọn họ là bạn người Hoa của anh à?" Cindy không hiểu tiếng Hán, tò mò hỏi."Không hẳn, chỉ là tình cờ quen biết thôi." Cát Đông Húc trả lời."Thì ra là vậy." Cindy gật gật đầu."Tôi nói Vũ Tư, cậu làm gì vậy? Chẳng phải chỉ đùa một chút thôi sao? Sao phải căng thẳng như vậy?" Tống Chí Hiên bị Cao Vũ Tư lôi đi, tìm một chỗ ngồi xuống, có chút bất mãn nói."Xin cậu Chí Hiên, chẳng phải theo như cậu nói sao? Người ta lai lịch không nhỏ." Cao Vũ Tư cười khổ nói."Một thằng nhóc thì có lai lịch gì? Cậu Vũ Tư dù gì cũng là thiếu gia nhà giàu có tiếng mà lại sợ à?" Tống Chí Hiên coi thường nói."Lai lịch gì tôi không rõ, nhưng chiếc xe hắn lái rất đặc biệt, còn có một lần tôi thấy hắn đi cùng tỉnh trưởng tỉnh Giang Nam trong tửu điếm. Cậu nghĩ xem, tỉnh trưởng đấy!" Cao Vũ Tư trả lời, khi nhắc đến tỉnh trưởng, trong mắt hắn lộ rõ vẻ kính sợ."À, Cao thiếu, anh nói vậy tôi nhớ ra rồi! Lần trước ở Vọng Hồ tửu điếm, anh với tôi uống cà phê trong phòng riêng, có một người trẻ tuổi cùng Tang tỉnh trưởng đi ra, lúc đó tôi còn chưa nhận ra Tang tỉnh trưởng, sau đó anh nói, tôi mới biết." Lan Tuyết nghe vậy thân thể mềm mại run lên, kinh hô thành tiếng, nói rồi quay đầu nhìn về phía Cát Đông Húc, đôi mắt đẹp tràn ngập sự nóng bỏng và hối hận.

Nếu sớm biết người trẻ tuổi kia chính là người trẻ tuổi mà lần trước Cao Vũ Tư chỉ bóng lưng nói đến, nàng nhất định phải tiến lên chào hỏi, làm quen."Nói như vậy là con ông cháu cha!" Tống Chí Hiên nghe vậy lộ ra một tia khinh thường, nói: "Vậy thì có gì đặc biệt hơn người, ở Melbourne, có tiền mới là đại gia, mới là trâu bò thật sự, làm quan chẳng qua chỉ là công chức nhà nước, chúng ta là người nộp thuế, người có tiền không hài lòng, bọn họ phải xuống đài!""Chí Hiên, đây là Melbourne! Cậu là công tử nhà giàu ở Melbourne đương nhiên không cần để ý, bố tôi còn đang làm ăn ở trong nước, tôi vẫn nên kiềm chế một chút thì hơn." Cao Vũ Tư nói."Xí, chán, uống rượu, uống rượu, uống rượu đi. Xem có em gái ngoại quốc xinh đẹp nào không, mẹ nó, nếu không phải tại cậu Vũ Tư, vừa nãy tôi nhất định phải đi quyến rũ cô em kia!" Tống Chí Hiên giơ lon bia lên nói."Tống thiếu, anh hư quá đi!" Lan Tuyết và một cô gái khác nghe vậy dồn dập giơ nắm tay lên đánh hắn, còn Cao Vũ Tư thì hai mắt sáng ngời, ôm chầm Lan Tuyết, tay sờ soạng mạnh bạo trên đùi cô, cười đểu nói: "Đàn ông không hư, đàn bà không yêu mà!""Cao thiếu, anh cũng học hư rồi!" Lan Tuyết nhân cơ hội cả người ngả vào lòng Cao Vũ Tư, hờn dỗi.. . .

Tiếng nhạc sàn chát chúa vang lên."Đến đây đi, quẩy hết mình đi!" giọng dj đầy khêu gợi vang vọng trong bầu trời đêm."Cát, cùng đi lắc lư một chút đi." Betty và Cindy nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.