**Chương 519: Kinh hãi quái vật nhỏ**
Lý Phượng vừa dứt lời, cả người Trần Tiêu cũng căng thẳng
Đây chính là mẹ của Lâm Tuyết Dao, tựa hồ đối với mình rất bất mãn, chuyện này là sao
"A di, cháu thật sự không làm chuyện gì táng tận lương tâm, chỉ là có một số việc cháu không có cách nào giải thích
Trần Tiêu hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Cháu dám thề, cháu không làm việc gì vi phạm pháp luật, xin ngài nhất định phải tin tưởng cháu
Tin tưởng ngươi
Hai chữ này thốt ra thật quá ngây thơ
Đều là người mới quen biết, tại sao phải tin tưởng ngươi
Chỉ vì Lâm Tuyết Dao và ngươi đang yêu đương sao
Diệp Trần trong lòng cười thầm, lời này vừa nói ra, càng tỏ rõ Trần Tiêu không phải là một người lão luyện, phàm là người có chút kinh nghiệm, cũng sẽ không nói như vậy khi lần đầu gặp phụ huynh bạn gái
"Được rồi, còn muốn ta tin tưởng ngươi, ta thấy ngươi đúng là đang nói nhảm
Lý Phượng không vui nói: "Nếu ngươi muốn yêu đương với Tuyết Dao, vậy ngươi thử nói xem, ngươi có thể cho nó hạnh phúc không
Hạnh phúc
Nghe chữ này, Trần Tiêu có chút im lặng, không biết nên nói thế nào, nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "A di, cháu có thể làm, là trao hết tất cả cho cô ấy, cháu thích cô ấy, cô ấy là tất cả của cháu
"Nếu như cháu có một trăm đồng, thì một trăm đồng đó đều là của Tuyết Dao
Một trăm đồng
Lý Phượng nghe vậy, trừng mắt khinh bỉ, tức giận mắng: "Đến trên người có 100 đồng còn nói gì yêu, thừa dịp còn sớm buông tha đi, đừng làm lỡ Tuyết Dao
Ặc..
Vốn là một câu tỏ tình lãng mạn, kết quả đến tai Lý Phượng, lại thành lời chế nhạo
"Mẹ, mẹ làm sao vậy, Trần Tiêu chỉ đang ví dụ thôi mà, đâu phải nói anh ấy chỉ có 100 đồng thật đâu
Lâm Tuyết Dao vội vàng giải thích, "Hơn nữa, con thích con người anh ấy, chứ đâu phải tiền của anh ấy, sao mẹ cứ nhắc đến tiền vậy
"Không có tiền thì sống thế nào, con nuôi hắn à
Lý Phượng hỏi ngược lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nuôi thì nuôi, chị con cũng đang nuôi Diệp Trần đó thôi, sao con lại không thể
Lâm Tuyết Dao theo bản năng nói, không hề do dự, nói tự nhiên như vậy
Cái này..
Lý Phượng lập tức im bặt, mà Lâm Nguyệt Dao và Diệp Trần đều có vẻ cổ quái, bầu không khí phòng khách lập tức trở nên quỷ dị
"Không..
không..
không cần, con..
con có thể nuôi Tuyết Dao mà
Trần Tiêu nghiêm túc nói
"Cả tháng con kiếm được bao nhiêu tiền, Tuyết Dao một tháng chi tiêu bình thường cỡ 20 nghìn, nếu con muốn nuôi nó, vậy ít nhất lương tháng phải trên 30 nghìn, con có không
Lý Phượng không hề vòng vo, trực tiếp hỏi
Ba..
30 nghìn..
Môi Trần Tiêu run run mấy cái, cuối cùng không thốt ra lời nào
Lương tháng 30 nghìn
Ở cái đất Thiên Hải này, muốn lương tháng 30 nghìn, phỏng đoán phải là cấp bậc tổng giám đốc công ty, hắn là chàng trai vừa tốt nghiệp không lâu, xin việc may ra được năm ngàn, đi đâu tìm được việc lương tháng ba chục ngàn
"Mẹ, mẹ đừng nói nữa, mẹ dọa người ta đó
Lâm Nguyệt Dao có chút luống cuống, nói: "Tuyết Dao còn nhỏ, đừng bận tâm chuyện này, hôm nay không còn sớm, đi nghỉ ngơi thôi
"Hừ, con cứ chiều nó đi
Lý Phượng đứng lên, đi thẳng về phòng mình
"Trần Tiêu phải không, tối nay nhà không có chỗ khác ngủ, con cứ nghỉ tạm ở phòng khách đi
Lâm Nguyệt Dao trực tiếp nói
"Sao được, cậu ấy dù gì cũng là khách quý mà, sao có thể ngủ phòng khách, con thấy..
"Con im miệng, tối nay con ngủ với chị
Lâm Tuyết Dao còn muốn nói đỡ cho Trần Tiêu vài câu, nhưng bị Lâm Nguyệt Dao chặn họng
"Không sao, cháu ngủ đâu cũng được ạ
Trần Tiêu vội vàng nói, có thể ở lại đã là ân đức, hắn nào dám chê chỗ nào chứ
Lâm Nguyệt Dao kéo Lâm Tuyết Dao vào phòng, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để lén lút gặp Trần Tiêu
"Chị, chị làm gì vậy, người ta mới tới, sao lại cho ngủ phòng khách, nhà đâu phải không có phòng
Lâm Tuyết Dao hết sức bất mãn, dù vào phòng rồi vẫn nói
"Vậy Diệp Trần đến nhà bao lâu rồi, ngủ ở đâu
Lâm Nguyệt Dao hỏi ngược lại một câu
Cái này..
Lâm Tuyết Dao im lặng, Diệp Trần đến nhà mấy năm rồi, vẫn ngủ phòng khách đó thôi
"Thì có giống nhau đâu, anh ấy là đến ở rể mà..
Lâm Tuyết Dao vẫn có chút tức giận bất bình, khó chịu nói
"Vậy Diệp Trần ở nhà làm bao nhiêu việc, cơm con ăn là ai nấu, Trần Tiêu muốn vào cửa Lâm gia, muốn cưới con, không dễ vậy đâu, chị còn chưa đồng ý
Lâm Nguyệt Dao thản nhiên nói, "Nhìn dáng vẻ của mẹ kìa, nhất định là không vui, nếu chị không đồng ý, con rõ kết quả thế nào rồi đấy
Lâm Tuyết Dao nghẹn lời
Thật ra, cô cũng thấy thái độ của mẹ có vấn đề, dù sao Lâm gia là do chị quyết định, nếu chị cũng cảm thấy không ổn, không đồng ý, thì chuyện của cô và Trần Tiêu khó mà đoán trước
"Chị, trước đây đâu phải chị nói vậy
Lâm Tuyết Dao sốt ruột, vội nhắc nhở
"Đúng vậy, chị trước đây chỉ nói không phản đối, chứ đâu có nói con tùy tiện mang một người về là chị sẽ đồng ý
Lâm Nguyệt Dao thản nhiên nói
Cái này..
Lâm Tuyết Dao có chút sững sờ
Trong phòng khách, Trần Tiêu rất khẩn trương, bởi vì Diệp Trần cứ ngồi lì ở đó, không nói gì, chỉ cầm ly nhấm nháp
"Cái đó..
Anh..
Trần Tiêu không biết nên gọi thế nào cho phải, rõ ràng là đàn ông trong nhà, nhưng dường như không ai coi người này ra gì, ngay cả Lâm Tuyết Dao cũng gọi thẳng tên, Trần Tiêu tự nhiên không thể trực tiếp gọi tên Diệp Trần
"Cậu cứ gọi tôi Diệp Trần đi
Diệp Trần thản nhiên nói, "Ghế sofa mỗi người một nửa, cậu ngủ bên kia, tôi ngủ bên này
Cái gì cơ
Ngủ chung sofa
Đầu óc Trần Tiêu có chút không kịp phản ứng, Diệp Trần dù gì cũng là người trong nhà, sao lại thê thảm như vậy, ngủ sofa
"Anh..
anh..
anh cũng ngủ sofa ạ
Trần Tiêu không nhịn được hỏi một câu, "Thật ra..
thật ra anh không cần ngủ cùng cháu, cháu ngủ một đêm rồi mai cháu đi
Người bình thường đều nghĩ vậy, cho rằng Diệp Trần đang陪 anh ta
"Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi ngủ sofa quen rồi, năm nào hết Tết cũng ngủ sofa
Diệp Trần tùy tiện nói, không hề để ý đến ánh mắt kỳ lạ của Trần Tiêu
Cái gì
Ngủ sofa mấy năm
Nói cách khác, từ khi Diệp Trần đến Lâm gia, vẫn luôn ngủ sofa, khổ như vậy sao
Chẳng lẽ đến một cái giường cũng không xứng có sao
Trần Tiêu nuốt nước miếng, không ngờ đến chuyện này, Lâm gia này cũng quá khắc bạc đi
"Cái đệm này cho cậu đi, buổi tối chênh lệch nhiệt độ lớn, đắp lên cho đỡ lạnh
Diệp Trần tiện tay ném một cái đệm bên cạnh cho Trần Tiêu, nói
"Cảm ơn
Thần sắc Trần Tiêu có chút hoảng hốt, tựa hồ đang suy tư gì đó
"Đừng nghĩ nhiều vậy, cậu thích một người, muốn ở bên cô ấy, thì phải bỏ ra gì đó, chỉ khi cậu muốn bỏ ra, mới có thể có được thứ mình muốn có
Diệp Trần thản nhiên nói, "Có bỏ mới có được
Nghe vậy, Trần Tiêu tựa hồ hiểu ra đôi chút
Diệp Trần nguyện ý ngủ sofa, là bởi vì anh thích Lâm Nguyệt Dao, có thể vì người phụ nữ kia mà từ bỏ một số thứ
Vậy mình thích Lâm Tuyết Dao, phải từ bỏ những gì đây
Cả đêm Trần Tiêu ngủ không ngon giấc, không biết qua bao lâu, nghe thấy tiếng động mơ hồ, mở mắt ra thì trời đã sáng, Diệp Trần đang loay hoay gì đó trong bếp
Dụi mắt, đứng dậy nhìn thì thấy đầy ắp nguyên liệu nấu ăn trong bếp, bột mì, trứng gà, rau xanh, hành lá, trên bếp còn có nồi cháo
Diệp Trần đang bận rộn trong bếp, một mình đi tới đi lui, làm mấy món điểm tâm sáng, động tác vô cùng thuần thục
Nhìn cảnh này, Trần Tiêu không khỏi muốn thốt lên một tiếng: Lão Thiết 666
(Lão Thiết là tiếng lóng trên mạng Trung Quốc, có ý khen ngợi ai đó rất giỏi)
Thật sự quá lợi hại đi
Chỉ riêng kỹ năng nấu nướng này thôi, Diệp Trần ở cái Thiên Hải này cũng không lo chết đói
"Dậy sớm vậy à
Diệp Trần nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, tùy tiện nói
"Vẫn là anh dậy sớm hơn
Trần Tiêu gãi đầu nói
"Tối qua mấy người kia là người của sòng bạc đúng không, cậu không sao thì lên sòng bạc làm gì
Diệp Trần vừa thái hành lá, vừa hỏi
Ực..
Sao anh ta biết
Trần Tiêu sững người, chuyện xảy ra từ tối qua, người này lại để đến giờ mới hỏi
"Ừm..
Là sòng bạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Tiêu không chối, thừa nhận luôn
Diệp Trần nhìn hắn không nói gì, Trần Tiêu biết là đang hỏi hắn
"Cháu không có tiền, muốn ở bên Tuyết Dao, thì phải liều mạng kiếm tiền, cháu chỉ biết sòng bạc là nơi kiếm tiền nhanh nhất, cháu mang ít tiền đến thử vận may, nhưng tiếc là vận may cháu không tốt, thua sạch
Trần Tiêu nhún vai, bất đắc dĩ nói, "Nhưng người sòng bạc không muốn thả cháu đi dễ vậy, vẫn bắt cháu đánh tiếp, còn lục soát người, bắt cháu thế chấp điện thoại để đánh, cháu không chịu, đánh mấy người rồi chạy
Nghe vậy, Diệp Trần lại tin
Thần sắc Trần Tiêu khi nói không hề né tránh, tốc độ nói cũng nhanh, không giống nói dối, phù hợp với quy tắc ngầm của sòng bạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thua chưa sạch sẽ mà muốn đi à
Ngây thơ
Huống chi, Trần Tiêu lại là người không có chút bối cảnh nào, bị ép đánh tiếp cũng là chuyện thường
"Sau này đừng đi sòng bạc nữa, muốn kiếm tiền thì tìm đường chính đáng, đừng đi đường tắt
Diệp Trần mở miệng nói, "Cậu còn trẻ, vẫn còn thời gian, cố gắng đi đường chính đi
"Vâng, cháu nhớ rồi
Trần Tiêu gật đầu mạnh mẽ, trước kia hắn cho rằng Diệp Trần chỉ may mắn gả vào Lâm gia làm con rể, nhưng nhìn kỹ năng nấu nướng này, chứng tỏ anh không phải là không có thực lực
Rất có thể, anh quá yêu một người nên cam tâm làm một người bình thường, hy sinh vì tình yêu
Trong chốc lát, hình tượng Diệp Trần trong lòng Trần Tiêu được nâng cao rất nhiều
Một lúc sau, Lâm Nguyệt Dao, Lâm Tuyết Dao và Lý Phượng từ trong phòng đi ra, rửa mặt xong đều ngồi vào bàn ăn
"Mau ăn sáng đi
Lâm Tuyết Dao đã sớm không chờ được, kéo Trần Tiêu ngồi bên cạnh mình, gắp đồ ăn lên bàn vào bát Trần Tiêu
Lâm Nguyệt Dao nhìn cảnh này, bỗng nhiên có chút cảm khái, quả nhiên tuổi trẻ thật tốt, một tình yêu đơn thuần như vậy, cô còn chưa từng trải qua
Cô không nhịn được nhìn về phía Diệp Trần, nhưng thấy anh vẫn đang bận rộn trong bếp, nhắc mới nhớ, Diệp Trần cũng làm cho Lâm gia nhiều việc như vậy rồi, mình cũng nên gắp cho anh chút gì
Đúng lúc, Diệp Trần làm xong việc, bưng một bàn rau xà lách đi ra
Lâm Nguyệt Dao lập tức gắp một miếng trứng gà bỏ vào bát Diệp Trần, kèm theo một miếng bánh trứng gà
Lập tức, Lâm Tuyết Dao và Lý Phượng đều nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ
"Nhìn gì chứ, gắp cho anh ấy miếng ăn, có gì ngạc nhiên sao
Lâm Nguyệt Dao không nhịn được nói.