Chương 5
Té sấp mặt 2
Nghe được trán mình bị trầy, Tiểu Kiều nhất thời nóng nảy: "Chúng ta sẽ đi bệnh viện sẽ đi ngay bây giờ
Đời này cô ta phải làm bạch phú mỹ, trên mặt cô ta tuyệt đối không cho phép xuất hiện một chút tỳ vết nào
Kiều Tú Chi nhìn thấy vết thương trên đầu Tiểu Kiều còn không lớn bằng móng tay, lại nhìn dấu tay trên mặt Đại Kiều, bĩu môi
Rõ ràng hai đứa đều là đứa trẻ bà ta sinh ra, một đứa bưng ở trong tay còn sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, một đứa lại giống như nhặt được vậy, cho gà ăn, nấu cơm, cắt cỏ heo, việc nhà gì cũng phải làm
Lòng dạ người đàn bà này thật là thiên vị
"Được được, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ
Phương Tiểu Quyên đỡ Tiểu Kiều muốn rời đi, cúi đầu thấy nơi cô ta vừa ngã xuống có một bãi nước, lửa giận "tăng" lên, hét: "Làm sao nơi này có một bãi nước
Đại Kiều, có phải đồ tốn tiền cơm gạo nuôi lớn xong chẳng được cái gì mày không, có phải mày cố ý đổ nước ở chỗ này hay không
Bà ta hung dữ trợn mắt nhìn Đại Kiều, tựa như đứng ở trước mặt bà ta không phải là con gái ruột của bà ta mà là kẻ thù giết cha của bà ta vậy
Đại Kiều thấy mẹ cô và em gái đồng loạt ngã xuống, đang đau lòng nhưng không nghĩ tới mình còn chưa mở miệng, liền bị mẹ ruột thọc một đao
Đôi mắt hạnh thật to của cô còn vương nước mắt, quơ quơ hai cái tay nhỏ bé: "Không, không phải con, con không không
Phương Tiểu Quyên cắt đứt lời ôc, mặt đầy vẻ không nhịn được nói: "Không phải mày làm thì đó cũng là vận xui mày mang về nhà, cái đồ lòng dạ đen tối, tao biết mày sớm muộn cũng khắc chết cả nhà chúng tao
Bà ta hung hăng trợn mắt nhìn Đại Kiều, nếu không phải cố kỵ mẹ chồng như môn thần đứng ở nơi đó, bà ta sớm đã bay qua tẩn chết cô
Đại Kiều rủ mi mắt xuống, mi mắt giống như cánh bướm trong mưa, nhẹ nhàng run rẩy
Cô cắn đôi môi căng tròn, trong lòng khổ sở không nói ra được
Không phải cô làm
Ngày nào trời còn chưa sáng cô cũng đều thức dậy quét sân, quét dọn sạch sẽ mỗi một ngóc ngách trong sân, cô cũng không biết nước kia ở đâu ra
Có lẽ mẹ cô nói không sai, cô chính là đồ sao chổi, cô sẽ mang vận xui về cho gia đình
Mắt hạnh của Đại Kiều chớp chớp, hai viên nước mắt như trân châu rớt xuống, đạp lên trên mặt đất
Dáng vẻ đáng thương kia, người ở chỗ này nhìn thấy trong lòng cũng mềm nhũn
Có người liền khuyên: "Đại Kiều, đứa nhỏ này không phải rất tốt sao
Phương Tiểu Quyên, sao cô lại mắng đứa trẻ
Phương Tiểu Quyên trừng mắt một cái: "Cô cảm thấy tốt thì cô nhận nó về nhà đi
Người nọ lập tức im miệng
Thời đại này, nhà nhà ăn cũng không đủ no, ai sẽ dư của đi nuôi con của người khác
Chớ nói chi là đứa nhỏ có chút xui xẻo như Đại Kiều
Tròng mắt Kiều Tú Chi híp một cái, cầm cây chổi ở một bên đánh tới: "Cút đi, cút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải cô muốn về nhà mẹ cô sao
Bây giờ liền cút ra ngoài cho tôi, tốt nhất cả đời cũng đừng trở lại
Một quyền của Kiều Tú Chi có thể đánh chết heo rừng, lúc này nếu bị đánh trúng, cho dù không chết cũng phải mất nửa cái mạng
Phương Tiểu Quyên bị dọa sợ, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, kéo Tiểu Kiều bỏ chạy, chạy đến mức giầy rớt cũng không dám trở lại nhặt
Mọi người thấy hai mẹ con bọn họ hốt hoảng chạy trốn lại cười một trận to
Sau khi Phương Tiểu Quyên đi, các thôn dân cũng lục tục giải tán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Thúy Hoa là người cuối cùng rời đi: "Thím Kiều, làm sao thím không cản Phương Tiểu Quyên
Trong nhà này nhỏ có bệnh có, không có phụ nữ sao được
Kiều Tú Chi hừ một tiếng: "Nhà họ Kiều chúng tôi nhiều người như vậy, chẳng lẽ không có Phương Tiểu Quyên cô ta lại không thể sống sao
Kiều Tú Chi quyết định chủ ý muốn trị Phương Tiểu Quyên, bà ta muốn đi thì đi, chẳng qua là bà ta muốn trở về thì không dễ dàng như vậy đâu
Lưu Thúy Hoa cũng chỉ lắm mồm nói một câu, nhìn bà đã quyết định chủ ý, cũng sẽ không khuyên, xoay người đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]