Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đoàn Tàu Vô Hạn

Chương 62: Chương 62




Sáng sớm tỉnh dậy, Nhuế Nhất Hòa vừa mới mở hé mắt, liền nhìn ngay lên nóc nhà. Chất lỏng sền sệt màu vàng xuất hiện từ tối hôm qua đã lan ra từ một vệt nhỏ đến khắp trần nhà, thậm chí còn đang dần dần lan xuống cả vách tường. Nàng nằm trên chiếc giường vốn thuộc về Tuyên Hòa, nảy sinh một cảm giác khó chịu rằng căn phòng đang bị sinh vật dị vực xâm lấn.

Tuyên Hòa, một thanh niên cao lớn, phải cuộn mình nằm chật chội trên chiếc ghế sofa nhỏ bé dành cho một người, trông đáng thương vô cùng khi nhìn nàng.

Nhuế Nhất Hòa ân cần hỏi: “Ngươi cuộn mình ngủ cả đêm, trên người có bị đau không?”

Tuyên Hòa nhỏ giọng nói không đau.

Nhuế Nhất Hòa gật đầu nói vậy thì tốt, đã ủy khuất ngươi rồi.

Tuyên Hòa đứng dậy hoạt động gân cốt, cảm thấy thái độ của nàng có gì đó kỳ quái khó nói nên lời.“Vị trên lầu kia lại làm ầm ĩ suốt một đêm,” Quầng thâm mắt của Đan Tiểu Dã so với hôm qua còn đen và lớn hơn. Hắn không chắc chắn nói: “Căn phòng kia không thể ở thêm người được nữa, ta cảm thấy có lẽ nó chẳng mấy chốc sẽ rời khỏi gác lầu.”

Tốc độ chất dịch nhầy rỉ xuống tầng dưới ngày càng nhiều, tốc độ bò lan cũng càng lúc càng nhanh. Hai điểm này khiến Đan Tiểu Dã cảm thấy sức mạnh tham lam đang trở nên mạnh hơn… Không, phải nói là đang dần dần khôi phục.

Tầng ba gần gác lầu quá, cũng là nơi nguy hiểm nhất.

Nhuế Nhất Hòa có phần vui mừng, rất cao hứng khi thấy Đan Tiểu Dã đã trưởng thành. Sau đó, nàng đi sang phòng 303 gõ cửa. Lưu Thụ Lâm, Bạch Phàm và Bảo Tĩnh đều ở trong một phòng, phòng 304 thì bị bỏ trống.

Cả ba người đều không ngủ ngon, tinh thần trạng thái rất tệ. Con quái vật không ngừng hoạt động suốt cả đêm, cùng với chất dịch nhầy chảy ra từ trần nhà, thứ nào thứ nấy đều khiến người ta không thể an tâm chìm vào giấc ngủ.

Sáu người cùng đi xuống lầu chờ đợi dẫn đường tiên sinh ném đồ ăn. Bất quá ngoại trừ Nhuế Nhất Hòa ra, tất cả mọi người đều không có khẩu vị gì.

Bữa sáng là bánh bao và cháo.

Nhuế Nhất Hòa một hơi ăn hết mười ba chiếc bánh bao tươi ngon, uống hết một bát cháo trứng muối thịt nạc. Nàng dịu dàng hỏi Tuyên Hòa: “Ngươi ăn có mỗi chút này, giữa trưa liệu có đói không?”

Tuyên Hòa nói chính mình không có khẩu vị gì, ăn không vô.

Nhuế Nhất Hòa lại hỏi: “Ngươi có phải hay không đã phát hiện cơ thể mình xảy ra vấn đề?”

Tuyên Hòa: “……”

Không có khẩu vị đâu chỉ có một mình ta… Sao thân thể lại xảy ra vấn đề được? Chủ đề vì sao lại chuyển sang nhanh như vậy?

Nhuế Nhất Hòa nghiêm túc nói: “Theo ta quan sát, sau khi ngươi thăm dò gác lầu hôm qua trở về, cả người đã trở nên rất khác thường. Ví như, ngươi luôn nói một vài câu kỳ quái; phạm sai lầm vào những thời khắc quan trọng, chọn nhầm người hiềm nghi; nằm co ro trên chiếc sofa cá nhân ngủ một đêm, vậy mà lại không cảm thấy đau nhức. Ngươi là người mới, lại không rõ ràng chính mình đang chịu ảnh hưởng của quái vật phó bản. Ta rất xác định, ngươi đang chuyển hóa thành một sinh vật không phải loài người.”

Tuyên Hòa: “Nhuế lão bản…”

Nhuế Nhất Hòa: “Ai. Nếu như ngươi còn có thể khống chế được chính mình, thì đừng có lại gần bất kỳ người chơi nào.”

Bảo Tĩnh: “…… Ngươi làm cái gì không nói sớm?”

Nhuế Nhất Hòa: “Không quan sát kỹ một chút, không thể tùy tiện đưa ra kết luận.”

Vốn dĩ không ai nghi ngờ lời nàng nói, nhưng bây giờ lại càng có sức thuyết phục hơn.

Lưu Thụ Lâm yên lặng rời xa Tuyên Hòa, còn lộ ra vẻ mặt như thể mọi chuyện là lẽ dĩ nhiên.

Tuyên Hòa: “……” Đồ ngu ngốc.

Bạch Phàm kinh ngạc hỏi, chẳng lẽ quái vật phó bản còn có thể giống như ma quỷ nhập vào người sống sao?

Vấn đề này thì Đan Tiểu Dã có thể trả lời, “Ừm, chỉ cần thỏa mãn điều kiện, có một số quái vật còn có thể điều khiển người chơi. Người chơi hoàn toàn không cảm giác được, chỉ có đồng đội mới có thể phát hiện mánh khóe. Trong phó bản trước, ta từng bị trúng độc cương thi, mọc ra hai chiếc răng cương thi mà vẫn không hề ý thức được chính mình trúng độc.”

Bạch Phàm: “Vậy thì phải làm sao?”

Đan Tiểu Dã: “Vội vàng tìm cách thông quan thôi. Nếu triệt để biến thành cương thi, dù có lấy được vật phẩm nhiệm vụ cũng không lên được xe.”

Tuyên Hòa: “……” Cho ăn, lạc đề rồi. Các ngươi ngược lại là cho ta một dịp giải thích gặp nha?

NMD, hắn đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Nhuế Nhất Hòa. Há miệng ra, lại phát hiện mình trăm miệng khó biện.

So với một người mới như hắn, đương nhiên là lời nói của người chơi thâm niên Nhuế Nhất Hòa càng đáng tin hơn. Sự biến đổi bất ngờ này khiến hắn ý thức được Nhuế Nhất Hòa đã sớm chuẩn bị tốt, còn thông minh không vạch trần việc hắn không phải người mới mà là người chơi thâm niên, mà trực tiếp gán cho hắn dấu ấn bị quái vật áp sát.

Như vậy thì hắn nói gì cũng sẽ không có ai tin.

Sẽ không ai lại bị hắn mê hoặc nữa, chỉ biết nghĩ cách tìm đường rời xa hắn… Thật là một chiêu rút củi dưới đáy nồi tuyệt vời.

Đây là tình huống quẫn bách nhất mà hắn từng gặp phải kể từ khi giả mạo người mới, nhất thời vậy mà không biết nên làm thế nào để lật ngược tình thế, hoàn toàn sửng sốt.

Chờ đến khi nhóm người chơi rời đi, hắn rốt cuộc không thể kìm nén sự tức giận trong lòng. Hắn vung tay lên, hất đổ toàn bộ thức ăn trên bàn xuống đất. Cháo đổ ra, nước cháo bắn tung tóe lên giày hắn. Hắn nhìn những đốm lốm đốm dính trên giày thể thao, chỉ cảm thấy mọi chuyện không thuận lợi, giống như hết thảy trên đời đều đang cười nhạo sự thất bại của hắn.

Nghĩ như thế, hắn lại càng giận trong bụng, nghiến răng nghiến lợi nói “Nhuế Nhất Hòa, rất tốt. Dám phá hỏng kế hoạch của ta… Ta nhất định phải giết ngươi.”

Một bên khác, Nhuế Nhất Hòa hố xong Tuyên Hòa, liền vứt người này ra sau đầu. Nàng nói với Đan Tiểu Dã, “Ta lát nữa sẽ đi 203 xem sao.”

Đan Tiểu Dã ngáp một cái: “…… Không biết 203 đã trở về chưa.”

203 chiều hôm qua bốn giờ chiều thì ra cửa, sau đó vẫn luôn không trở về. Lưu Thụ Lâm mở khóa vào, cũng phát hiện ra bình pha lê mà Nhuế Nhất Hòa dùng chú thuật búp bê tìm được, bên trong đựng lại là độc dược. Ngoại trừ cái đó ra, còn lật ra một vài công cụ gây án của 203.

Sau khi Nhuế Nhất Hòa xuống lầu một rửa mặt, phòng 203 vẫn chưa có ai. Vân Vân mặc váy trắng nhỏ đi vào nhà trọ, sau khi đi qua phòng an ninh thì liếc mắt nhìn vào bên trong. Hai tấm rèm cửa sổ không kéo kín, hắn nhìn thấy chiếc chăn phồng lên, lầm bầm một câu, “Vẫn còn đang ngủ à.”

Cũng không biết trong chăn mền ngoài con trùng độc mắt ra, còn có một bộ bạch cốt.“Chào buổi sáng! Muội muội.”

Vân Vân chào hỏi Nhuế Nhất Hòa, rồi từ trong túi xách lấy ra dầu tẩy trang và sữa rửa mặt. Hành động khinh miệt mà nhanh chóng tháo xuống lớp trang điểm trên khuôn mặt, kéo xuống hàng mi giả vừa dài vừa cong. Hình dáng gò má dần dần từ nhu hòa trở nên cứng rắn, sẽ không để người khác nhìn lướt qua liền cảm thấy hắn là nữ tính.

Dưới lớp trang điểm, khuôn mặt của Vân Vân có thể nam có thể nữ, vô cùng trung tính hóa.

Nhuế Nhất Hòa đáp lại hắn, gật đầu nói buổi sáng tốt lành. Khi hắn tới gần, nàng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn.

Vân Vân với khuôn mặt đầy vẻ ủ rũ hỏi: “Có muốn cùng uống một ly cà phê không?”

Nhuế Nhất Hòa lắc đầu, “Không cần hao tâm tốn sức trên người ta, ta không phải là khách hàng tiềm năng của ngươi.” Nàng không chút xu bạc, không tiền tiêu phí thậm chí không có khả năng rời khỏi nhà trọ.

Vân Vân cười ngượng ngùng, rồi lên lầu đi.

Không lâu sau đó, 203 bước nhanh chân trở lại nhà trọ, cả người tràn đầy tinh thần, trên tay cầm một chồng đĩa CD, cẩn thận thưởng thức. Nhìn thấy Nhuế Nhất Hòa, ánh mắt dừng lại trên người nàng một lát, đang định nói ra miệng vài lời tiện nghi, liền thấy nữ sinh xinh đẹp mới chuyển đến đang vênh váo chỉ vào chiếc CD trong tay hắn.

Đĩa của hắn đều được sản xuất hàng loạt, mỗi một chiếc đều có dấu hiệu lưu đày.

Chiếc đĩa trong tay nữ sinh, chính là chiếc đĩa hắn bị mất gần đây nhất.

Đối phương có xem đĩa phim không? Nếu không xem, không có khả năng tìm được hắn. Chuyện mình làm bị người khác phát hiện sao? 203 theo bản năng giấu chiếc CD trong tay ra phía sau.

Nhuế Nhất Hòa nhíu mày, “Chúng ta nói chuyện được không?”

Hai người đi ra ngoài cửa lớn. Khí tràng của Nhuế Nhất Hòa mạnh mẽ, 203 sợ hãi nhìn nàng, khẩn trương hỏi, “Ngươi muốn làm cái gì?”

Nhuế Nhất Hòa liếc hắn một cái, “Xem ra ngươi rất rõ ràng chính mình là đồ rác rưởi, cũng biết CD bị người nhìn thấy sẽ gây ra phiền toái lớn. Việc ngươi bảo người bị hại cứ việc đi tố cáo ngươi, chẳng qua là vì biết những cô gái đó sẽ không đi cáo mà thôi.”

203 giảo hoạt nói, kỹ nữ chính là tiếp khách. Ta vui vẻ chơi chút trò hoa dạng, rồi sau đó ghi lại, sở thích cá nhân không phạm pháp đi?“Kẻ rác rưởi chơi miễn phí lại còn ngay thẳng, ta chỉ gặp qua một mình ngươi.”

203 không lấy làm hổ thẹn, nhưng nhược điểm đang nằm trong tay Nhuế Nhất Hòa, vẫn có chút khí thế yếu ớt.

Khi Nhuế Nhất Hòa hỏi về 201 Vân Vân, hắn liền rất phối hợp trả lời: “…… Hắn là nam.”

Ánh mắt lại luôn nhìn chằm chằm Nhuế Nhất Hòa, rõ ràng là đang đoán nguyên nhân nàng hỏi thăm 201.

Nhuế Nhất Hòa khoanh hai chân, nhàn nhạt hỏi: “Còn gì nữa không?”“Ta còn biết rất nhiều chuyện lắm! Ngươi muốn biết chuyện của hắn, tìm tới ta coi như tìm đúng người rồi. Nhưng ta nói, ngươi phải trả lại CD cho ta. Còn phải bảo đảm không đem chuyện biết được bày tỏ ra ngoài… Đương nhiên, kỳ thật ta cũng không sợ ngươi bày tỏ ra ngoài đâu.”

Nhuế Nhất Hòa gật đầu đồng ý.

203 mang theo chút đắc ý nói: “Ta trước đây từng theo dõi hắn, bị ta phát hiện ra một bí mật… Ha ha, hắn sẽ vào Nam Loan nhà trọ, là muốn tranh đoạt quyền thừa kế nhà trọ với người tên là gì ấy nhỉ… À, là Tần Lãng. Đúng, chính là một tên ngốc gọi Tần Lãng, tranh đoạt quyền thừa kế nhà trọ.”

Nhuế Nhất Hòa hỏi Vân Vân dựa vào cái gì tranh đoạt quyền thừa kế, 203 lấy ra điện thoại lật ra vài tấm hình chụp.

Trong đó có một tấm, Vân Vân cùng một người đàn ông đeo kính đen đang nói chuyện trong quán cà phê, người đàn ông đưa cho hắn một tập tài liệu kẹp.

203 chỉ vào người đàn ông đeo kính đen nói, “Người này là thám tử tư gia, giúp hắn điều tra ra, cha hắn là đứa con trai út bị thất lạc của lão vợ chồng Nam Loan nhà trọ. Chính là bởi vì đứa con trai út bị mất, tìm không về. Đôi vợ chồng này mới từ cô nhi viện lĩnh dưỡng một đứa bé, cũng chính là cha của Tần Lãng.”“Tấm hình này của ngươi chụp vào lúc nào?”

203: “Hắc hắc, ngày thứ hai ta chuyển vào nhà trọ.”

Cái tên ngốc đóng giả nữ trang và hắn trước sau chân chuyển vào nhà trọ, hắn chậm hơn một ngày. Bất quá mới bắt đầu theo dõi Vân Vân sau đó, hắn cũng không có phát hiện đối phương là đàn ông, bằng không thì cũng không đến mức làm ra chuyện mê ngất người ta mang đến trụ sở bí mật, cởi váy trợn mắt Đại Ô Long.

Mấy chuyện này đều là hắn sau này mới điều tra được.

Nhuế Nhất Hòa: “Cũng chính là nói, Vân Vân biết thân thế của mình, là vào khoảng thời gian gần đây.”

203: “Tính toán hắn vận khí tốt. Bây giờ mới là thời cơ tốt nhất, cả nhà Đại bá phụ đều chết hết. Hắn là cháu ruột, tổng cộng so Tần Lãng một đứa con trai nuôi còn có tư cách kế thừa Nam Loan nhà trọ chứ.”“Nhưng người ta tốt xấu cũng đã vào sổ hộ khẩu rồi, thân nhân đều chết sạch cũng không thể làm giám định cha mẹ và con cái,” Nhuế Nhất Hòa nghiêng người về phía trước, nhàn nhạt hỏi: “Hắn làm thế nào chứng minh thân phận của mình đây?”

203: “……” Đúng nha.“Ngươi thấy qua Tần Lãng sao?”

203 sửng sốt một chút, lúng túng nói không có.

Nhuế Nhất Hòa: “Vậy mà lời nói của ngươi nghe ra cứ như là rất quen thuộc với người ta vậy.”

203: “Đây không phải là kiểu nói quen dùng khi buôn chuyện hay sao.”

Nhuế Nhất Hòa không vi phạm lời hứa, đem CD đưa cho hắn. Chiếc DVD này đích thật là bằng chứng phạm tội của hắn, nhưng thật sự muốn công khai cho mọi người biết, đối với người bị hại mà nói, không khác nào là sự tổn thương lần thứ hai.“Còn một vấn đề nữa,” Nhuế Nhất Hòa nắm lấy một góc CD, không cho hắn lấy đi. Bắt buộc hắn phải nhìn thẳng vào mình, lạnh giọng hỏi: “Ngươi có hay không từng hối hận vì đã làm tổn thương người khác?”“Cái này tính là cái gì tổn thương?”

203 lớn tiếng hô: “Ta không có phạm tội, ta tìm đều là kỹ nữ.” Rồi sau đó liền cảm thấy trên khuôn mặt nhói đau, đưa tay sờ đến máu tươi đỏ rực. Chuyện gì xảy ra thế này? Hắn căn bản không hề thấy rõ hành động của nữ sinh, cho nên càng thêm sợ hãi.“Ta hiểu rồi.”

Thanh âm của Nhuế Nhất Hòa mang theo sự hấp dẫn thần bí, từng câu từng chữ như những nhát búa nặng nề đập vào lòng 203.“Ta nguyền rủa ngươi, phần đời còn lại đều sẽ phải tiếp nhận nỗi thống khổ y hệt những người bị ngươi làm tổn thương.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.