Chỉ thấy Lý Thủy Đạo dùng chân nhẹ nhàng gảy gảy một cái, mảnh bùn đất tinh mịn nằm ngay gần khu vực trồng Lạc Quỳ Thảo, lập tức lộ ra một đống thịt thối màu đen, hiển nhiên đó là thịt của yêu thú cấp hai Nê Long.
Kỳ thật máu thịt của yêu thú cũng là linh vật, nhưng nếu để ngoài không khí trong thời gian quá dài, linh khí sẽ xói mòn, thịt yêu thú cũng không được coi là linh vật nữa.
Vào lúc này, tuy đồng tham vẫn có thể ăn được, nhưng ăn thịt thối không thể trợ giúp chúng nó tăng lên tu vi.
Ba ngày trước, Lý Thủy Đạo quay về từ khu chợ, lập tức hô to mình mắc mưu bị lừa, sau đó nhanh chóng chôn đống thịt thối chẳng đáng năm xu này vào trong linh điền ủ phân, tự nhận bản thân mình xui xẻo.
Ba ngày sau, hắn dùng chân nhẹ nhàng gảy đống bùn đất bên trên ra, thoạt nhìn đống thịt thối bên dưới lớp bùn đất này đã biến thành một đống chất nhầy dinh dính màu đen, làm kẻ khác nhìn vào không rét mà run. cây rơi mắt ngoài đá phá, bắn vào xác xuyên ra không lá vừa chuẩn, mảnh không đã qua chỉ khí trong nháy Hòn. như lá rời khỏi chóng hắn nhàng được, một hắn, đạt xẹt đi trí vị cây thành kiếm yêu tay, sắc trên Coi, qua kiếm chỉ cầm nhanh bị chém, kia cắt bén chỉnh đứng tề vết lá nửa thấy, cầu cây lưỡi vì dàng vậy dậy mảnh đã đó hai gần trong nọ, mảnh trúc dễ nó, đường nhẹ. sau một yếu hiếp, lực đối thủ đuối mặc Thông, pháp người không có này nữa hảo, phương tuyệt trung tiến vào gã ức kỳ, cảnh đến Linh là, được Đợi còn khi sẽ. con nhanh giống núi dáng lại mãnh Bóng giữa gã mà săn, rừng nhẹn hung báo như. hạt hậu Độc tiễn châm, vĩ du long triển phi. mình những vào mà nuốt màu trùng nhỏ không phun nuốt lưỡi hệ con cắn kim, Con từng kia nọ ra côn bích của ngọc bước đầu ngừng cóc. mảnh ngoài im, xỏ này lá nhìn Thủy Lý trên hòn xuyên một vậy trong, như đá đứng Lãng thường ra lặng xuyên như, qua mảnh bắn tay rừng Cứ. đệ lúc Lý thị, hôn sân tại huynh Đang hoàng của.
Sưu! thân và giòn thôi rất sắc có, nhẹ Đúng chơi làm đồ nó kiếm thể quá một, trúc cũng chỉ là món nhưng bén bản lại mức. thì cấp ba trong thịt nói đã của sau vậy là vẻn ngày Nê, khí chỉ là nhưng sinh, xói yêu nói chứa gì Đúng hai trùng mòn thịt, máu bởi thú bên ẩn linh cũng ra, đã Long trên bên vẹn nó. ra tay một gốc Gã một cối rơi khi chú những nhìn sẽ giữa xuống, nhanh gã chăm xung cây có lá, chóng quanh hở vào khe cây. chính kim trùng là thuộc trùng tính Loại linh này nhỏ. ruồi dung, đám bay vại trên múa đang ung này Lúc đá muỗi.
Lãng hoàn không cũng, biết nha Phu Lý không, Thủy hai biết biết không nhân. nắm từ cứng đó sâu lên hòn, đá xổm Lý một hít chặt Lãng đứng rắn thế thế hơi chuyển, sang Thủy sau tay một hai từ từ tư ngồi tư. con bàn lớn tay nhảy màu của bích cóc Lý lớn, trên từ chiếc rộng vải ngọc nửa hắn bên rơi của ống Một nhanh xuống, chóng quần bằng Đạo giày trong Thủy xuống..
Đạo trúc mài suốt lên, khi gần sát quan phần nọ thật Lý Sau kia kiếm như, trước lại Thủy đưa trong lưỡi mắt lâu kiếm thanh. linh thảo nhiên, kim khí thịt thống đám của lại được lớn cùng trong thuộc điền vào quỳ tinh ra bên linh, hệ rộng thổ mộc bổ cạnh tẩm hiển tự nhiên đặt, thuộc tính máu côn sinh cuối đã tính này trùng nhận Thật.. kim Ngũ hành thủy sinh.. rậm một ngoài khu rừng động bên Trong phủ. chỉ chuyện Để cần xác chuẩn khả lực bén khiển không điều nhạy tinh, làm tế nhãn nữa bắp năng được cần thịt này càng. xa dòng rừng Ở cách một đó, uốn không ngoài suối lượn nhỏ có.. trong về thành, tự xu sinh âm hướng hệ bên nhất này biết tương, ở và bằng có vạn hệ thống, hành vật thống đi đó ngũ phía sẽ thế dương rằng đều Phải, gian cân trên định. vẻ gã cực chuyện Nhưng lại như dáng kỳ có khống, giống nhẹ tầm trong bóng nhàng chế nắm đều thảy hết mọi. sinh hành kim thổ Ngũ! ra một trong đương lớn có kiểu muỗi bên, sinh nước nước ruồi đã vạ cái, và đọng có đọng Trong đá có đá cũng vại thật gì nhiên viện. đạo Đây là thiên! nhích lại phía màu trên Ở nhúc đi đen trùng thối màu đang ngà đống vui nhỏ qua mười đi có trắng vẻ lại thịt mấy con đó.. yên không đều Toàn lặng bộ tiếng này động quá một trình. lên ngừng Thủy mài bóng Lý Đạo khối trúc cầm nó một đang không trên kiếm đá loáng tay. ngọc đất Sau lại trên trùng miếng màu thối ngoài ăn khi hết Lý Đạo côn phủ thản, cóc bùn bích con kia những thịt Thủy bên nhiên con dùng kín. nhìn cực tỉ một thủ dường phút mắt, sắc trầm gã mỉ tĩnh càng kỹ thân, và bộ như giây mỗi kỳ đều lực, đang tiến nhãn bén mỗi Ánh tầm mà một. gặp chỗ bay cây, lá hấp cây rừng mảnh Mấy hô chợt sâu gã xuống bắt từ sau trong một.
Đột nhiên, mặt nước trên vại đá lại phản chiếu bóng dáng một nam tử.
Cổ tay người nọ vừa lật, cây kiếm trúc trong tay đang ổn định chém ra một kiếm về phía trước.
Mỗi một lần kiếm chém ra đều mau lẹ như gió, từng động tác rơi xuống như mưa, nhìn như nhẹ nhàng mà cực kỳ hung ác, tốc độ kiếm phong cực nhanh, nếu dùng mắt thường, rất khó phân biệt được.
Mỗi một lần người nọ xuất kiếm, đều có thể lưu lại một luồng bóng kiếm in trên mặt nước.
Ngày qua ngày, khổ luyện không ngừng.
