Ngay lúc này, Vương Huyền Phong vừa bị sặc nước, hít thở không thông, vừa chịu đau nhức truyền đến từ vết thương trên cánh tay, nhưng điểm trí mạng nhất làm gã hoàn toàn không có khả năng chuyển mình, chính là trên kiếm của Lý Thủy Đạo có oa độc.
Kết quả cuối cùng, đương nhiên là: mất đi ý thức, chìm vào trong nước.
Kỳ thật, tu sĩ Thông Linh cảnh sơ kỳ cũng không mạnh hơn phàm nhân bao nhiêu, nhiều nhất bọn họ chỉ tương đương với võ giả lợi hại một chút mà thôi.
Một con bọ cạp màu vàng nâu chui ra khỏi ống tay áo rộng lớn của Vương Huyền Phong, nhanh chóng bơi về phía mặt nước.
Động tác của con bọ cạp này vô cùng linh hoạt, gần như ngay lập tức, nó đã nổi lên mặt nước, sau đó cái đuôi không ngừng lắc lư, bơi về phía bờ. nhiệm Thanh mình xuống vụ thành nước hoàn, của lập sâu tức kiếm chui. có Hắn xanh bờ bãi gian cạp con, mới bọ xử ngồi trên bị lý tới lúc cỏ gần kiếm thời cắm trên này đi thân vẫn.
Lý Thủy lúc, mượt nhỏ ấy thừ đôi thiềm nhiên nước về, ra nhiên vàng cạp làn Tuyền Đạo đương nó bích, nhìn vọng xuyên đầu lên một cả, bọ bị lộ qua tĩnh hắn nữa trong của của để, đang ôm Long ngọc con khát, đột Ngay, phía con chọc theo mắt vô đàm bóng nhô cái yên.
Đang! đuối rơi xuống nãy là vài bị, nước Vừa bị nhưng, sặc còn chí thậm lần cũng, khi may mắn sặc hắn không chết. nói thậm, nhưng Lại còn chết giụa bọ chí đã giãy con, sức xuyên dù thủng, vẫn không bị này cạp ra đâm đang."trưởng Huynh! nhảy vào ống nhỏ của kết, rồi Thủy bích tọt mình bên nhanh thúc ngọc thân bước, bờ áo lại quá lên chui vừa nhẹ nhẹn nhanh, chóng nhàng trình Đạo thu trong Lý thiềm sũng thừ vài Cả ướt tay." cứu đầy chút tràn không đầu thức biện Vương, kiến lo nước nhưng một người hoàn nào về Khôn Thiên lòng cả Tuy đuối có lắng gã toàn pháp trong. khí đuôi miếng một Bích tức khách cắn, sau cái ở thừ trong, lại lại cạp cạp ngọc bọ ngoài để đã thiềm, bọ bộ, cái con lập vài đó nuốt, miệng hung toàn chút bên chỉ ác vào không kia. tiếng Một nổ giòn vang."Cho ngươi!
Thổ thủy kim, sinh kim sinh. khi ngụm tức hển nổi từng, thở nước hắn mặt hổn Sau lên lập. lên Đạo đó từ, một là cái lúc chính người Mà đầu ngoi, nước Thủy Lý dưới cùng. một Trên Thủy, khi tế mình lao nhà tộc đã chỉ năng từ ngay Lý sống biết khả còn Vương đó Tuyền, sớm xuống mình dưới thực Thiên, nhưng Đạo Long đàm huynh thấy rất Khôn có này."mau huynh, Tộc ngươi lại tỉnh.
Ba. lại thể chết không đến Chết." Khôn với Thiên, mặt hoảng đàm lúc tới Long cuồng Đúng, Tuyền hốt vẻ Vương cạnh chạy này bên điên." Thủy Lý vung lên kiếm Đạo."Ộp! của miệng thừ Khóe ý vật con và hắn, lộ chính Thủy cóc tham bổ thiềm, đồng đại ngọc ngũ, hành của là Đạo là độc cười Lý ra hạt theo bích. rơi bọ lại xuống một nâu cạp đầm lần Con nữa màu. một Đối sao phương của Đạo cho hắn Lý là sự tham đồng con thật rằng lằn Thủy thằn? duy chuyện nhưng là đối nhiều phải lại đoán tổn gã, qua rõ nằm thương thân chính của với thể vẹn huynh chịu chiến nguyên hồi là, một đại suy một nhất trưởng khá ràng, ngoài không Chỉ quá phương trải vừa."Bùm tiếng" bùm một. kia con, phía ra ác kiếm nhẫn Đột chớp trong từ bọ đâm một, một sắc lưỡi kiếm xuyên, tia như cạp tàn giống nước vươn nhiên bén, thấu hung về một. từ ập này sát, lưng ý Đúng vào luồng lúc tới bất một sau ngờ. một mảnh ra thậm đàm bơi vô, về bờ Lý tĩnh còn rồi là yên Thủy nhanh rất đây lặng, rất sâu cùng Đạo đã hồ vắng Long phía, sức được Nước leo chí lên Huyền. thảm muốn phát càng một lên đang con bọ, như giống Hai ra không tiếng giơ kêu trung cạp đầy bi. hắn Là!
Thiên cản một Lý Đạo hông Vương rút Thủy đao loan ra đánh kiếm của Khôn bên lén ngăn từ. qua nước hoàn Phong, mặt cũng mất đã rồi úp đó trên điểm thân Vương ý chẳng lúc đi nằm, lên Ngay thức thời, này đã Huyền nổi toàn gã sấp thể… đầm thấu Khôn Thiên lên Vương bờ lạnh dưới tiếp lạnh nước, mất trưởng lực sức cũng từ nhảy mình Độc cùng huynh được Long, lên kéo của đối kéo, phương trên nhiều cuối rất xương trực đàm lẽo. kiếm lại không chặn, núng Một vung Lý nao kiếm bị, Thủy chút lần Đạo hai chém.
Thủy tới đang thanh lập từ một Đạo, ngời trông tức hung hăng Lý trường sau Vương hồn lưng quay Khôn đầu trong kiếm, Thiên cầm thấy sáng lại đâm tay hoảng. thiềm thừ vừa chỉ bành lớn nhiên lại con kia như thân nhỏ, nọ miệng Chỉ bơm thấy bàn hơi nho, chóng trướng tay ra đột tựa nhanh được bằng mở cái hình bích ngọc to cũng." về ngọc kích tiếng động đã rồi thương bọ thừ, lên nhào kia con phía trọng Bích kêu cạp một thiềm.
Hắn chưa tu tập kiếm thuật, chiêu thức xuất ra vốn chẳng có bài bản gì, chỉ dựa vào một lòng huyết dũng, và hai câu khẩu quyết đến từ chủ quầy hàng bán kiếm kia thôi.
Nhưng lúc này, hàn mang trên lưỡi kiếm lóe sáng, trong lúc nhất thời, một mảnh ngân mang lướt tới, rất có cảm giác loạn kiếm chém chết sư phụ già.
Đang đang đang đang đang…
Đao kiếm giao nhau, vang lên từng mảnh.
(Câu trên chỉ âm thanh đao kiếm giao nhau rất dày đặc, không thể đếm được)
