Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 537: Thứ lòng dạ đen tối





Hoắc Lâm cảm thấy lời Miêu thị nói mới là tiếng người, trong lòng thoải mái hơn một chút
Thế nhưng, nó còn chưa kịp vui vẻ thì đã nghe Miêu thị nói tiếp: “Lâm ca nhi, ngươi đừng trách nương ngươi nhé
Sau này, a bà từ từ dạy dỗ nàng là được, tương lai còn dài mà...”
“Người có ý gì?” Hoắc Lâm cau mày, “Người không hài lòng về nương ta sao?”
“Hài lòng chứ
Sao có thể không hài lòng được?” Miêu thị lập tức nói
“Đương nhiên các người phải hài lòng rồi, nương ta tốt nhất trên đời.” Hoắc Lâm khẽ hừ một tiếng
Hoắc Tiểu Xảo khịt mũi coi thường, hừ một tiếng, Miêu thị cũng không tỏ thái độ gì, chỉ đưa mắt nhìn sọt tre trên lưng nó: “Sáng sớm Lâm ca nhi tới đây để làm gì vậy?”
Tuy lúc này Hoắc Lâm cảm thấy hơi khó chịu nhưng cũng không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà cáu kỉnh
Vì vậy, nó rất ngoan ngoãn đặt cái sọt xuống đất, sau đó nói: “Ta mang chút đồ ăn tới cho mọi người, ở đây có ba quả trứng gà...”
“Chỉ có ba quả trứng gà thôi à?” Hoắc Cường cau mày
“Ba quả trứng gà không ít đâu, đủ cho cả nhà ăn một ngày đấy!” Hoắc Lâm còn chưa kịp kéo tấm vải bông phủ bên trên sọt tre ra
Một quả trứng gà nó mang tới to bằng hai quả bình thường, trứng vịt cũng vậy, tính ra gần bằng mười hai quả trứng bình thường đấy
Nhà bình thường một ngày ăn một, hai quả đã là không ít rồi, sao còn không hài lòng
Hoắc Cường liếc mắt nhìn Hoắc Lâm một cái
Tiểu tử này hẳn chỉ mới sáu tuổi nhỉ
Tuổi không lớn, có lẽ còn chưa hiểu chuyện
Ngây thơ như vậy, phải hù dọa một phen mới được
Hoắc Cường đen mặt: “Lâm ca nhi, ngươi tới đây.”
“Ồ.” Hoắc Lâm tiến lên
Hoắc Cường lập tức nắm cằm Hoắc Lâm, “Ngươi nói cho ta biết nương ngươi có bao nhiêu tiền
Nếu ngươi nói đúng thì ta không đánh ngươi
Nếu ngươi không nói thì ta ném ngươi vào trong núi cho sói ăn!”
“...” Hoắc Lâm mở to mắt, “Sao người có thể như vậy chứ?!”
Lãng phí tấm lòng của một cây nhân sâm như nó
“Quay về cũng không được mách nương ngươi, nếu không..
Nhà bọn ta đông người như vậy, ngươi và nương ngươi chỉ là cô nhi quả phụ, làm sao đánh lại được bọn ta
Nếu ngươi nói với nương ngươi thì nương ngươi cũng không được sống yên ổn đâu
Nếu chọc bọn ta tức giận, bán nương ngươi đi thì ngươi sẽ không còn được gặp lại nàng nữa.” Hoắc Cường nói tiếp
Miêu thị và Hoắc Tiểu Xảo cũng không ngăn cản
Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ năm, sáu tuổi thôi, sau khi hù dọa mấy câu chắc chắn sẽ sợ hãi như con chim cút, tuyệt đối không dám nói hươu nói vượn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trẻ con thì biết cái gì
Chỉ biết ai có nắm đấm cứng hơn thì phải nghe theo người đó. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cằm của Hoắc Lâm bị bóp chặt nên đỏ bừng, ánh mắt đầy giận dữ
“Tiểu tử hư đốn còn dám tức giận sao?” Hoắc Cường vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của Hoắc Lâm, “Ta nói cho ngươi biết, nương ngươi cũng phải nhường nhịn bọn ta
Có nhìn thấy không
Đây là bà bà của nương ngươi, ta là tiểu thúc của nương ngươi
Nếu bọn ta muốn bán nương ngươi thì chỉ là chuyện của một câu nói mà thôi
Vì vậy, ngươi phải nghe lời bọn ta
Nghe lời thì để cho ngươi và nương ngươi tiếp tục sống ở đây
Nếu không...”
Hoắc Cường lộ ra ánh mắt uy hiếp
Những lời này đều là lừa gạt trẻ con
Tuy bọn họ tới nhận người thân nhưng trên hộ tịch không có người tên là Hoắc Nhung, càng không có tức phụ nhi Tống Anh này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải chủ hộ của Tống Anh, cho dù tặng không cho người môi giới thì người nọ cũng không dám nhận, nếu không sẽ phải nhận kết cục của việc lừa bán lương dân
“Hóa ra các ngươi đều là thứ lòng dạ đen tối!” Hoắc Lâm hầm hừ, sau đó xoay người chạy tới trước sọt tre của mình, “Không cho các ngươi ăn mấy thứ này!”
Nói xong, Hoắc Lâm mở lớp vải bông ra, cầm lấy mấy quả đào và quả hạnh lớn bên trong đặt sang một bên rồi giận dữ ném sọt đi, “Thà ném đi cũng không cho các ngươi!” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.