Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 610: Huynh muội ruột





Tống Anh ghét bỏ nhìn Tống Mãn Sơn
“Tứ thúc, hình như ta đã cho người thêm một phần lợi nhuận vào tháng sinh thần, ngày lễ, ngày tết cũng có tiền lãi..
Chẳng lẽ là ta nhớ nhầm?” Tống Anh cau mày
Tống Mãn Sơn thở dài: “Như vậy vẫn không bằng viên ngọc trai này!”
“Tứ thúc có thể kiếm tiền, muốn loại ngọc trai gì mà không mua được
Ca ca ta thì khác, mặc dù đã thi đậu tú tài nhưng cũng là tú tài nghèo kiết xác, không có tiền
Ta trợ cấp một chút cũng rất bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, người đọc sách phải thường xuyên giao tiếp, không có tiền thì thật sự không được.” Tống Anh nói tiếp
“Hắn mà không có tiền!?” Tống Mãn Sơn kêu gào, “Quán ăn của cha nương ngươi mỗi tháng kiếm được ít nhất cũng mấy trăm lượng!”
Người giàu nhất chính là Tống Tuân
Chỉ cần đọc sách, bên trên có cha nương trợ cấp, bên dưới có muội muội cho thêm, làm gì có ai có thể sống thoải mái hơn hắn chứ?
“Hắn không muốn tiền của cha nương, ta cũng không muốn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong nhà mua đất nên tiêu hết tiền rồi.” Tống Anh nói
“...” Tống Mãn Sơn nghẹn lời
Sao hắn ta lại không có muội muội tri kỷ như vậy chứ?
“Ngươi nói xem, có phải khi đó lão gia tử bị ngốc hay không
Nhận ngươi làm tôn nữ làm gì
Đáng lẽ phải nhận làm khuê nữ ruột
Nếu như vậy thì hai ta đã là huynh muội ruột rồi!” Tống Mãn Sơn thở dài
“...” Tống Anh trợn trừng mắt, “Tứ thúc, thúc đang nói tiếng người sao?”
“Nói chơi thôi mà
Ngươi đã lớn như vậy rồi, có muốn đổi ý cũng không được mà, đúng không?” Tống Mãn Sơn chỉ cảm thấy đáng tiếc
Tống Anh là vãn bối, hắn ta là trưởng bối nên cũng không có mặt mũi lì lợm đòi tiền. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Viên ngọc trai tốt như vậy lại bị tiểu tử thối Tống Tuân lấy mất
“Có lẽ hắn cũng sẽ không muốn nhận đâu.” Tống Mãn Sơn nói thêm
“Tứ thúc nói với hắn, nếu hắn không cần thì thứ này chính là của thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như vậy thì ca ca ta chắc chắn sẽ không để thúc chiếm hời.” Tống Anh suy nghĩ một chút rồi nói
“...” Tống Mãn Sơn cảm thấy trong lòng lại bị đâm thêm một dao, “Lỡ như hắn không thi đậu thì sao?”
“Hắn có năng lực để thi đậu
Người chưa từng nhìn thấy trước đó Nhị ca đã chăm chỉ thế nào đâu
Hơn nữa, trong năm năm đó, hắn chưa từng từ bỏ việc đọc sách
Hắn có đủ cả thiên phú và nỗ lực, sao có thể không thi đậu được
Với lại, người cũng nói hắn vẻ vang bước ra khỏi trường thi, điều đó chứng tỏ trạng thái của hắn không tệ
Ta tin hắn.” Tống Anh bình tĩnh nói
Tống Mãn Sơn lại thở ngắn than dài một phen
Nhìn đi, đây mới là huynh muội ruột
Nhìn lại mấy huynh đệ không biết xấu hổ bên trên hắn ta xem, ai nấy đều cho rằng hắn ta ở thành Dung nợ tiền của Tống Anh
Thỉnh thoảng về nhà, tất cả bọn họ còn tận tình khuyên nhủ, giáo dục hắn ta, bảo hắn ta làm việc cho đến nơi đến chốn, ngàn vạn lần đừng tiêu sạch tiền của Tống Anh
Hắn ta là loại người như vậy sao?
Tống Mãn Sơn mang tâm trạng nặng trĩu, cầm viên ngọc trai về cửa hàng
Lúc này, Tống Tuân cũng có mặt ở đây
Nhưng hắn là người thành thật, lúc Tống Mãn Sơn không ở đây thì hắn cũng không nhàn rỗi mà phụ giúp cửa hàng
Tống Mãn Sơn không đưa cho hắn vội, ôm viên ngọc trai ngủ một đêm
Thậm chí hắn ta còn hận không thể cho viên ngọc trai vào trong miệng liếm một lượt
Ngày hôm sau, yết bảng
Tống Mãn Sơn ngoài miệng ghét bỏ Tống Tuân nhưng rất chú trọng tới người đọc sách của Tống gia bọn họ
Sáng sớm, trời còn chưa sáng đã bảo tiểu nhị đi xếp hàng, sợ tới muộn, nhiều người chen lấn sẽ không nhìn thấy tên Tống Tuân
Gần đến giờ công bố, hắn ta còn đích thân chạy tới
Mở to hai mắt, dùng sức mà nhìn
Cuối cùng nhìn thấy tên của Tống Tuân ở vị trí thứ tư
Lúc ấy, hắn ta vô cùng kích động, ôm chầm lấy tiểu nhị: “Tốt
Tốt quá rồi
Không hổ là chất tử của Tống Mãn Sơn ta, con cháu của Tống gia ta
Thi đậu tú tài
Nương nó chứ, sau này chắc chắn có thể trở thành cử nhân lão gia!”
Sao có thể không vui mừng cho được?
Một người đắc đạo, gà chó lên trời
Lập tức có thể thay đổi địa vị, thuế má và lao dịch đều được giảm bớt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.