Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 612: Vấn đề dạy dỗ





Bản thân Tống Tuân cũng cân nhắc trong chốc lát
“Ta muốn thử một lần.” Cuối cùng hắn mỉm cười, “Người hoặc muội muội quay về báo chuyện thi đậu tú tài này cho lão gia tử biết đi
Ta không quay về đâu
Tuy thư viện ở trên trấn cũng không tệ nhưng vẫn kém hơn ở thành Dung này rất nhiều
Ta định xin nhập học vào thư viện ở đây.”
“...” Tống Mãn Sơn há hốc miệng
“Ngoài ra còn phải làm phiền Tứ thúc cho người tới căn nhà trên trấn một chuyến, ta còn không ít sách chưa mang tới đây.” Tống Tuân nói tiếp
“...” Tiểu tử thối, sai sử hắn ta sao
“Vậy ngươi ở chỗ nào
Chỗ này của ta...” Tống Mãn Sơn há to miệng, chỗ của hắn ta cũng có phòng nhưng ở đây khá hỗn loạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàng ngày không chỉ có khách hàng tới mua đồ mà còn có các huynh đệ tới làm việc, nói chuyện cũng ồn ào, nhốn nháo, quả thực rất không thích hợp cho việc đọc sách
“Viên ngọc trai mà muội muội đưa cho ta có thể bán được không ít tiền
Ta sẽ nhờ bằng hữu bán giúp rồi thuê một viện tử bên cạnh thư viện
Ngoài ra còn phải làm phiền Tứ thúc giúp ta tìm một thư đồng thật thà lanh lẹ một chút.” Tống Tuân cũng không khách khí
Trước đây, hắn không muốn dùng đồ mà muội muội đưa
Nhưng bây giờ ngẫm lại thì như vậy thật ấu trĩ
Muội muội đưa những thứ này là để giúp hắn có thể yên tâm học hành
Chỉ khi hắn nỗ lực học hành thì sau này mới có thể có ngày báo đáp nàng
Nếu luôn cố kỵ thì không biết phải lãng phí bao nhiêu thời gian
Trước mắt, hắn chỉ có thời gian một năm
Kỳ thi hương sang năm, thậm chí là kỳ thi hội năm sau nữa, hắn nhất định phải thi đậu
Trước đây, lòng tin của hắn vẫn luôn không đủ
Nhưng bây giờ cẩn thận ngẫm lại, trong suốt hơn một năm nay, đầu óc hắn chưa bao giờ tỉnh táo như vậy, hẳn là tác dụng của việc uống nước nhân sâm mà muội muội đưa
Đã lãng phí nhiều đồ đại bổ như vậy, nếu chút niềm tin này cũng không có thì quả thực quá mức vô dụng
Tống Mãn Sơn há to miệng, vẫn không nói gì
“Căn nhà trên trấn kia...” Thấy Tống Tuân định đi về phòng, hắn ta đột nhiên nhớ ra
“Để muội muội sắp xếp đi
Nhưng ta đoán, với tính tình của nàng, hẳn sẽ để Tống Đạt và Tống Võ ở đó
Tuy trường tư thục ở thôn chúng ta không tệ, nhưng năng lực của tiên sinh ở thôn vẫn khá chênh lệch so với tiên sinh trên trấn.” Tống Tuân nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong thì mặc kệ hắn ta, bản thân quay về phòng đọc sách
Không bao lâu sau, Tống Mãn Sơn đã nghe thấy một đống chi, hồ, giả, dã* lung tung rối loạn, một câu cũng nghe không hiểu
* Chi, hồ, giả, dã: bốn từ phụ thường được sử dụng trong tiếng Trung cổ
Vội vàng chạy tới chỗ Tống Anh báo tin vui
Quả nhiên, Tống Anh không hề có chút cảm giác bất ngờ hay vui sướng nào, vẫn thản nhiên và tự tin như trước
Đột nhiên, Tống Mãn Sơn cảm thấy dáng vẻ bình tĩnh của hai huynh muội này mới là khoe khoang tột độ
“Ca ca ngươi muốn có thư đồng
Mắt ta không biết chọn giúp hắn, sợ chọn người không vừa ý hắn.” Tống Mãn Sơn hừ một tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ta thích người thô lỗ, cục mịch, thẳng thắn nhưng hiển nhiên Tống Tuân không giống như vậy. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Ừm, nói ca ca ta cứ từ từ
Để ta tới thôn trang đưa mấy người tới cho hắn chọn.” Tống Anh nói
“Căn nhà trên trấn...” Tống Mãn Sơn lại mở miệng
“Ta định bán đi.” Tống Anh nói thẳng, dọa Tống Mãn Sơn hoảng sợ, sau đó lại nghe thấy nàng nói tiếp, “Sau đó mua một căn lớn hơn một chút bên cạnh thư viện, tôn tử của Tống gia đều có thể tới đó ở
Đến lúc đó, ta sẽ mời một quản gia tới trông chừng bọn chúng
Mỗi tuần về nhà ở hai ngày, ngày thường thì học tập ở trên trấn cho tốt
Tứ thúc cảm thấy thế nào?”
“...” Tống Mãn Sơn chép miệng
“Đưa bọn nhỏ qua đó hết, chưa chắc người trong nhà đã yên tâm...” Tống Mãn Sơn nói
“Bình thường a gia ở nhà cũng không có việc gì làm, để ông ấy tới trông chừng là được
Ông ấy đã từng này tuổi rồi, không thể nào cứ để ông ấy suốt ngày ra đồng làm ruộng được đúng không
Dạy dỗ tôn tử cũng xem như là chính sự mà.” Tống Anh nói
“Một mình lão gia tử ở đó ư
A bà ngươi không đi cùng sao?” Tống Mãn Sơn hỏi. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.