Hiện giờ đã có nhiều yêu quái, Tống Anh cũng sợ mình không thể quản lý tốt nên gần đây còn viết ra quy định đối với yêu quái Ở địa bàn của con người, yêu quái không được sát sinh Dù sao thì năng lực của hai bên chênh lệch quá nhiều, nàng cũng sợ xảy ra chuyện lớn Nếu giữa yêu quái với nhau có mâu thuẫn không thể hòa giải thì có thể lén quyết đấu, nếu nhất quyết mặc kệ sống chết thì nàng cũng sẽ không quản nhiều Ngoài chuyện này ra thì còn có không ít quy định chi tiết khác, chẳng hạn như không được để lộ nguyên hình trước mặt con người Yêu quái đã hóa hình không được tùy ý làm hại động vật đã sinh ra linh trí Không được cưỡng ép can thiệp vào chuỗi thức ăn, những sinh vật không có linh trí ăn thịt lẫn nhau là quy luật của tự nhiên.. Tuy bây giờ yêu quái nuôi trong nhà vẫn chưa học được cách vận dụng ưu thế của mình nhưng chắc chắn có thể học thuộc những quy định mà nàng viết ra Dù sao thì bởi vì nàng nên những yêu quái này mới hóa hình, do đó, nàng cần phải gánh vác trách nhiệm Hiện tại, nàng sử dụng yêu quái để làm việc đều là giao dịch bình thường Cho dù là nàng thì cũng không yêu cầu mấy yêu quái này giết người, cướp của thay nàng Nếu nàng làm như vậy, đừng nói là kiếm tiền, sau này dù có muốn thống nhất thiên hạ thì có gì khó [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thế nhưng, nàng vẫn chưa quên con cá nheo tinh kia Trên người yêu quái có oan nợ chắc hẳn sẽ không được không gian chấp nhận Tống Anh không nhịn được mà khen bản thân mình một phen Nàng quả thực là người có đạo đức tốt Tống Tuân không biết Tống Anh đang suy nghĩ điều gì Giờ phút này, sau khi đã thành thành thật thật nhận người, hắn cũng thoải mái sử dụng mà không hề có chút áp lực nào “Muội muội nói tốc độ của ngươi nhanh, vậy ngươi mang tấm thiệp này tới Lục phủ ở huyện Lễ đi.” Tống Tuân đưa đồ cho hắn. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Ưng Đại Sơn nhìn tấm thiệp, sau đó vô cảm đáp lời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tìm một chỗ không có ai rồi hóa thành diều hâu, bay “vút” lên trời cao Tống Anh còn chưa tới huyện Lễ, vậy mà Ưng Đại Sơn đã bay qua bay lại rồi Hắn là diều hâu thành tinh, bay nhanh hơn diều hâu bình thường rất nhiều Đến khi hắn quay về chỗ ở của Tống Tuân, Tống Tuân hơi ngây người “Đưa đến nơi rồi sao?” Tống Tuân cảm thấy không đúng lắm Chẳng lẽ Ưng Đại Sơn này cũng có mạng lưới quan hệ riêng nên không cần đích thân hắn đi làm “Vâng Sau khi Lục công tử nhìn thấy bái thiếp thì nhờ ta chuyển lời cho người rằng hắn đã bàn bạc ổn thỏa với người nhà, qua mấy ngày nữa cũng dọn đến thành Dung, sẽ nhập học cùng người.” Ưng Đại Sơn nói Nghe thấy lời này, sắc mặt của Tống Tuân càng kỳ quái hơn Thành Dung và huyện Lễ cách nhau rất xa Nếu cưỡi khoái mã* thì có lẽ sẽ nhanh một chút, nhưng cả đi cả về ít nhất cũng phải mất sáu canh giờ *Khoái mã: Là những con ngựa chạy cực kỳ nhanh, tốc độ cao
Không chỉ như thế, trong vòng sáu canh giờ này, con ngựa phải không ngủ, không nghỉ, không ăn, không dừng, liên tục duy trì trạng thái sung mãn thì mới được Nếu không sẽ phải tốn nhiều thời gian hơn một chút Nếu đi xe ngựa thì tốc độ càng chậm hơn nữa Nói một cách đơn giản, nếu phải mất hai, ba ngày để chạy đi chạy về thì hắn mới cảm thấy bình thường Nhưng bây giờ.. Tống Tuân tính toán thời gian, ước chừng chỉ mới qua hai canh giờ “Tuy muội muội khen ngươi có tốc độ nhanh nhưng ngươi cũng không cần phải thể hiện bản thân như thế Đã đưa rồi thì chính là đã đưa rồi, chưa đưa thì chính là chưa đưa Chỗ ta không giữ người dối trá.” Tống Tuân nói “Đã đưa rồi.” Ưng Đại Sơn khẽ gật đầu một cách cứng nhắc, sau đó dường như nhớ tới điều gì đó, móc trong ngực ra một quyển sách, “Đây là Lục thiếu gia gửi cho người.”
Tống Tuân nhận lấy rồi mở ra xem, bên trong quả thực là bút tích của Lục Giai “Ngươi.. thật sự đã tới huyện Lễ rồi quay về sao?!” Tống Tuân giật mình, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi “Vâng Ta trời sinh chạy trốn nhanh, lại từng luyện võ Từ nhỏ đã buộc tảng đá lớn vào chân để tập luyện nên mới có thể đạt được tốc độ này.” Ưng Đại Sơn hoàn toàn không đỏ mặt, nhịp tim cũng không tăng lên khi nói dối Khóe miệng của Tống Tuân giật giật Xem hắn là đồ ngốc mà lừa gạt sao Không chừng lời này còn do Tống Anh dạy cho nữa đấy.