Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 617: Đại lão gia





Bây giờ, Tống Lão Căn là người tiếp theo dọn lên trấn, nhưng tâm trạng của ông quả thực thấp thỏm
Ông hoàn toàn không ngờ đời này mình lại ở trong tòa nhà mà tôn nữ mua
Sáng sớm vừa mở mắt ra, bên ngoài đã có bà tử mang nước ấm đến, còn có hán tử làm chân chạy vặt, gã sai vặt chăm sóc, gia đinh bảo vệ..
Có chỗ nào nhìn giống như tới trông chừng đám tôn tử chứ
Rõ ràng chính là tới làm đại lão gia
Nếu Tống Anh là tôn tử thì ông cũng chấp nhận, nhưng vấn đề là đây là một nha đầu
Ở thôn bọn họ, tôn nữ đã gả ra ngoài như bát nước đã đổ đi, sao có thể chiếm hời của nàng được?
Trong lòng thật sự bất an
“Nhị Nha, ta thấy mấy đứa nhỏ rất ngoan ngoãn
Hay là ta trở về nhé
Ta thật sự không quen ở đây...” Sáng sớm tinh mơ, lão gia tử vừa ăn cơm vừa nói
Thậm chí, ông còn cảm thấy bộ quần áo cũ trên người mình làm ô uế tòa nhà này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Anh lùa một đũa cơm vào miệng: “Người muốn trở về à
Vậy người định mặc kệ mấy đứa nhỏ sao?”
“Không phải chúng rất ngoan sao
Mỗi ngày phải đến học đường bên ngoài đi học, sau khi về còn có hai tiên sinh trong nhà đi theo
Ngay cả bên cạnh Tam Nha cũng có ma ma gì đó và tiên sinh chiếu cố
Không cần phải có ta đâu.” Miệng Tống Lão Căn đắng chát
Đứa nhỏ Tống Anh này thật sự đối xử quá tốt với Tống gia của ông
Một chút xíu ân tình xưa kia bây giờ còn lại bao nhiêu chứ
Chuyện ca ca nàng đi học, đi thi ít nhiều cũng nhờ có nàng đúng không
Mấy tức phụ nhi trong nhà ông kiếm được tiền cũng là dựa vào nàng..
Bây giờ, ngay cả tôn tử, tôn nữ cũng đã sắp xếp chu toàn hết rồi
Tiên sinh dạy văn, tiên sinh dạy võ, nhà giàu có cũng chỉ đến thế mà thôi
“Người muốn về cũng được, nhưng nếu mấy đứa nhỏ này học theo cái xấu thì người đừng trách ta.” Sắc mặt của Tống Anh không thay đổi, “Người cũng thấy đấy, trên trấn này có nhiều người giàu có, trên đường cũng thường xuyên xuất hiện mấy tên bại gia chi tử
Trước đây, mấy đứa nhỏ nhà ta chưa hiểu việc đời
Bây giờ đột nhiên được ta đón tới đây, không chừng còn có suy nghĩ đang nghèo chợt giàu lên...” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Bây giờ bọn chúng chỉ mới tiếp xúc với đồng môn có gia cảnh bình thường, nhưng cũng sẽ có một số thiếu gia nhà giàu
Nếu sau này bọn chúng đua đòi theo người ta thì tương lai sẽ bị hủy hoại
Đến lúc đó, hoặc là trở thành tuỳ tùng, làm chó săn cho nhà người ta, hoặc là mê cờ bạc, chơi bời
Người nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đấy nhé?” Tống Anh nói tiếp
Tống Lão Căn nheo mắt
“Ta thấy lúc trước không nên để bọn chúng tới đây
Sao có thể cái gì cũng dựa vào ngươi chứ
Ngươi cũng không sợ chiều hư nương của bọn chúng!” Tống Lão Căn thở dài
“Vốn dĩ..
bọn nhỏ đã được lợi từ ngươi quá nhiều rồi, cũng nên một vừa hai phải thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng phải sẽ trở thành không biết tốt xấu sao?” Lão gia tử nói tiếp
Lúc Tống Anh nói tới chuyện này, ông đã lập tức từ chối
Nhưng Tống Anh lúc thì nói tiên sinh trên trấn rất tốt, khi lại nói có thể cho bọn nhỏ học được nhiều kiến thức hơn
Sau khi nàng liệt kê hàng loạt chỗ tốt, đôi mắt của Đại phòng và Tam phòng lập tức hoa lên
Nào có chuyện không vui
Nhi tử cũng từ bỏ, ném hết tới đây
Chỉ có nhà lão Tứ còn hiểu chuyện một chút, biết viết thư hỏi ý lão Tứ, nhưng lão Tứ lại đón cả hai cùng tới đây
Ông còn có thể làm được gì chứ
“A gia cảm thấy ta chiều Đại bá nương và Tam thẩm sao?” Tống Anh cười cười
Tống Lão Căn trợn trắng mắt: “Đúng vậy
Tuy ngươi cho nhiều đồ tốt, nhưng quả thực cũng đã từng cảnh cáo bọn họ
Nhưng mà..
Nhị Nha à, ngươi nhìn bộ xương già này của ta đi
Sao người lăn lộn từ trong bùn đất ra có thể làm đại lão gia được chứ?”
“Lúc ngươi chưa tới cũng có hàng xóm đến làm quen, nhưng ta chưa từng đi ra ngoài gặp người ta.” Tống Lão Căn nói tiếp
Nếu ở trong thôn thì ông vẫn là một ông lão đức cao vọng trọng, nhưng khi tới đây thì ông chỉ là một ông già vụng về
“Không biết thì học thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiên sinh mời đến nhà có nhiều thời gian rỗi vào buổi sáng, bảo hắn dạy người nhận biết mặt chữ đi.” Tống Anh nói
Lão gia tử cũng nhận biết được mấy chữ, không nhiều lắm
“Ngươi đùa gì vậy?” Tống Lão Căn trợn to mắt. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.