Ông cũng sắp xuống mồ rồi mà còn muốn ông học chữ với tiên sinh sao “Sao vậy Người cảm thấy bản thân quá ngốc, không học được sao?” Tống Anh cười nhạo một tiếng “...” Tống Lão Căn nheo mắt, sắp bị tức chết rồi “Người nhìn mấy tôn tử của người đi Ca ca ta đã là tú tài, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sớm muộn gì cũng là cử nhân, thậm chí còn có thể ra làm quan Đến lúc đó, người chính là lão thái gia, dù sao cũng phải ra ngoài gặp khách Nhưng nếu người là lão thái gia mà một chữ cũng không biết thì có thể nhìn được không Còn có mấy đứa nhỏ bên dưới nữa, học hành thật tốt, sớm muộn gì cũng đều có tiền đồ Sau này, người ta nhất định sẽ tò mò đứa nhỏ này lớn lên thế nào đúng không Nếu nhìn thấy người ngay cả chữ to cũng không biết, các thúc bá của ta cũng đều thô lỗ, vô dụng thì không chừng còn nghĩ rằng đứa nhỏ không phải con cháu ruột của Tống gia đấy...”
“Đánh rắm Đây đều là tôn tử ruột của ta!” Tống Lão Căn nổi giận “Đúng vậy Nhưng mà bọn chúng không giống người mà Người có ưu tú như bọn chúng không?” Tống Anh cười một tiếng “...” Tuy biết rõ Tống Anh đang dùng phép khích tướng nhưng Tống Lão Căn lúc này vẫn bị kích thích [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đúng vậy Các tôn tử của ông, đứa nào cũng hiểu chuyện, ngay cả lão Tam và lão Tứ bây giờ đang học nghề vận chuyển cũng sẽ theo học cách nhận biết mặt chữ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tính như vậy thì trẻ con trong nhà đều có chữ trong bụng Chỉ có ông già bên trên này vô dụng “Học thì có thể học nhưng bây giờ cũng nên thu hoạch lương thực trong nhà rồi...” Tống Lão Căn do dự một chút “Không cần lo lắng Trong thôn trang của ta có người, đến lúc đó tiện thể làm luôn phần của người, nhưng phần còn lại vẫn phải do Đại bá và Tam thúc tự làm Ta chỉ lo cho ruộng của người và của cha nương ta thôi.” Tống Anh nói ngay Tống Lão Căn trầm mặc một chút “Ngươi đúng là đứa nhỏ mạnh miệng mềm lòng.” Tống Lão Căn thở dài Đối với chuyện lớn thì cho mấy phòng kia không biết bao nhiêu chỗ tốt, còn với mấy chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi này thì lại tính toán rõ ràng, khiến người khác cảm thấy nàng không dễ trêu chọc Thế nhưng trên thực tế, nàng lại hiền lành nhất Lão gia tử cũng không nói gì thêm Có nói cũng vô ích, đều sẽ bị nha đầu này bác bỏ thôi Vậy thì cứ học đi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Kết quả là bên trong tòa nhà lớn của Tống Anh, không khí học tập lại sôi nổi hơn nhiều Lão gia tử học cùng tiến độ với Khang ca nhi, còn mấy đứa trẻ khác thấy lão gia tử cũng chăm chỉ như thế thì càng hiểu chuyện hơn “Phu nhân, bên ngoài có người gửi bái thiếp tới.” Tống Anh ở trên trấn chưa tới hai ngày đã nhận được thiệp Mở ra xem thì không thấy ghi tên người gửi Chỉ nói là hẹn nàng tới trà lâu gặp mặt “Nương, người không đi xem thử sao?” Hoắc Lâm tò mò thò đầu qua hỏi Tống Anh ném thiệp đi: “Ngay cả cái tên cũng không có, chắc hẳn là người không quen biết.”
Nàng lấy đâu ra nhiều thời gian rỗi như vậy để đi gặp người xa lạ Có thời gian này còn không bằng tập trung tu luyện Hoắc Lâm nghe vậy cũng cảm thấy có lý Mà lúc này, trong phòng riêng ở trà lâu đã có người đang chờ Trà lâu này xem như cách chỗ ở của Tống Anh rất gần, nhưng một canh giờ sau vẫn không thấy người tới, người ở trong phòng riêng cũng hơi nóng nảy “Sao lại thế này Cho người đi hỏi một chút đi.” Một nha hoàn mở miệng nói Chốc lát sau, lại có người gõ cổng nhà Tống Anh Lần này, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy năm, sáu đại hán Gia đinh được thuê về làm cũng không tiện làm chủ, lập tức báo tin cho Tống Anh Lúc này, Tống Anh mới đi ra xem thử Vừa nhìn đã nhận ra có lẽ mình dính vào rắc rối rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Người tới không có ý tốt Hơn nữa, năm, sáu đại hán này mặc quần áo thị vệ giống nhau, trên người đều đeo vũ khí Người giàu có bình thường cũng không dám nuôi gia đinh như vậy Vì vậy, chủ tử đằng sau thấp nhất cũng là gia quyến của quan lại.