Hắn ta không tin, nhi tử và đệ đệ đều bị hắn ta mời đi mà Hoắc Tống thị kia còn có thể kiềm chế được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng phải làm gì sau khi gặp được Hoắc Tống thị.. Hắn ta vẫn chưa suy nghĩ xong Đại khái là.. vừa đe dọa vừa dụ dỗ để người này ngoan ngoãn dâng công thức điều chế ra “Đúng rồi, phu quân của Hoắc Tống thị này đang làm gì?” Tiết Nhị công tử hỏi Hắn ta phát hiện bản thân mình đã quên mất chuyện quan trọng nhất Chẳng phải nữ nhân đều phải nghe lời phu quân sao Nếu phu quân nhà nàng ta cúi đầu xin lỗi thì Hoắc Tống thị còn có thể làm gì được nữa Không chừng về nhà còn bị đánh một trận để dạy dỗ, hoàn toàn không cần hắn ta phải lo lắng “Chuyện này.. Trước đây đã nhờ người tra xét ở huyện nha, trượng phu của Hoắc Tống thị này vốn dĩ đã chết, không biết làm sao lại còn sống [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ta cũng đã tới quê quán của Hoắc Tống thị tìm hiểu nhưng thôn dân lại nói người này đã ra ngoài làm công, còn làm công ở đâu thì bọn họ không rõ...” Quản gia cũng cảm thấy mơ hồ Theo lý thuyết, người nào đi xa nhà thì đều phải được ghi chép lại, nhưng bọn họ lại không điều tra được gì “Thôi Hoắc Tống thị này nhất định là một bà nương hung hãn, ai có thể chịu đựng được Chắc chắn nam nhân kia có nhân tình ở bên ngoài rồi.” Tiết Nhị công tử tỏ vẻ có thể hiểu được Bất kể thế nào, người đối địch với hắn ta chính là Hoắc Tống thị Nhân thủ đều được phái đến cổng thư viện chờ Bọn họ đã hỏi thăm từ trước nên các thị vệ đều có thể nhận ra được mấy người của Tống gia. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Chặn lại toàn bộ, muốn đưa bọn họ đi Hoắc Lâm cũng đã nhận ra đây là tư thế muốn cướp người nên dứt khoát nói: “Ta là nhi tử của nương ta, ta đi theo các ngươi là được rồi, để cữu cữu ta về nhà báo tin nhé Không có vấn đề gì chứ?!”
Chuyện này có gì to tát đâu Thị vệ ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như làm vậy quả thực không có vấn đề gì Chỉ cần bắt được người là được rồi, còn bắt mấy người thật ra không quan trọng Vì thế, nhóm người nọ đưa nhân sâm tinh rời đi Tống Đạt và Tống Võ giống như cha nương qua đời, cuống cuồng, sốt ruột chạy về nhà báo tin Thế nhưng, khi hai người vừa bước vào cổng thì lại thấy nhân sâm tinh đang ở trong sân, nhìn bọn họ mỉm cười: “Ngũ cữu cữu, Lục cữu cữu, sao các ngươi chậm quá vậy?”
“Lâm ca nhi, không phải, không phải ngươi bị bọn họ bắt đi rồi sao?!” Hai người Tống Đạt hoảng sợ Vì chuyện này mà hắn đã khóc đến mức mí mắt sưng vù “Đến giữa đường thì ta chạy trốn.” Nhân sâm tinh thản nhiên nói Lúc bắt nó, bọn họ nhét nó vào trong xe ngựa, vì thế nó nhảy qua cái lỗ trên xe ngựa, lăn xuống đất rồi chui thẳng vào lòng đất, xuyên đất chạy về Nó là yêu quái, chỉ cần một khe hở nhỏ là đã có thể chạy trốn rồi, không hề gây chú ý “Vậy mà làm ta sợ muốn chết Ta cho rằng ngươi...” Tống Đạt thở hắt ra, “Lần sau ngươi không được như vậy nữa Chúng ta có còn là cữu sanh tốt nữa hay không hả Nếu ngươi xảy ra chuyện bất trắc gì thì ta và Ngũ cữu cữu của ngươi làm sao sống nổi?!”
“Lần sau, ta nhất định sẽ đưa các ngươi theo.” Hoắc Lâm cong môi cười Nói xong, nó quay đầu lại nhìn Tống Anh, hỏi: “Nương, chúng ta cứ phải trốn tránh mãi sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng mà bọn ta còn phải đi học mà Trốn được mùng một cũng không trốn được ngày rằm.”
“Không cần Hắn đã ra tay với các ngươi thì ta há có thể tha cho hắn Lát nữa chặt chân hắn Ta không tin hắn không trở về nhà tìm danh y để điều trị.” Tống Anh nói với vẻ mặt không nghiêm chỉnh Ngoại trừ Hoắc Lâm, những người khác trong nhà đều không cho là thật, chỉ nghĩ rằng Tống Anh đang nói đùa Tống lão gia tử càng lo lắng hơn: “Ngươi xem có thể liên lạc với phu quân của ngươi không Trong nhà có người để dựa vào thì trong lòng cũng có thể thoải mái hơn một chút.”
“Không cần A gia cứ xem như hắn đã chết rồi đi.” Tống Anh nói “Ngươi Đứa nhỏ này!” Tống Lão Căn trừng mắt nhìn nàng một cái Cũng hơi ảo não Chuyện lớn như vậy, bộ xương già này của ông ấy hoàn toàn không giúp được gì “Nha đầu à, ta thấy tuy tiền bạc quan trọng nhưng dù gì thì tính mạng cũng quan trọng hơn nhiều Không phải vị công tử kia rất có địa vị sao Chúng ta cũng không thể ngoan cố đối đầu với người ta đến cùng được...”