Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 631: Lấy trứng chọi đá





Tống Lão Căn chỉ cảm thấy nhà mình không quyền không thế, cho dù có muốn đấu với người khác thì cũng đấu không lại, làm không tốt thì sẽ giống như trước đây, bị những người giàu có kia tra tấn không ra hình người
Tống Anh biết rõ người của Tống gia đều có bóng ma tâm lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nông dân chưa từng thấy việc đời, lúc trước nhìn thấy nguyên chủ nửa chết nửa sống bị kéo trở về thì thật sự vô cùng khiếp sợ
Khi đó, trên mặt nguyên chủ bê bết máu, không thấy rõ mặt mũi, dưới chân cũng toàn là máu, đi cũng không đi được, cứng rắn bò từ trên xe ngựa xuống dưới, trông giống như đã phải chịu cực hình
Bá tánh bình thường chỉ gặp phải chút bệnh vặt đơn giản, hoàn toàn chưa từng thấy ai bị thương đến mức đó
“A gia, người cứ yên tâm
Bây giờ không phải lúc trước, cho dù là người của Diên Bình hầu phủ tới thì cũng không phải chuyện gì lớn.” Tống Anh cười nói
Tống Lão Căn bị lời nói thẳng thừng của nàng dọa sợ: “Tuân ca nhi chỉ là một tú tài, tú tài không đấu lại được Hầu gia đâu
Ngươi đừng dọa ta.”
“Vậy người cảm thấy tiền có thể đấu lại hắn không?” Tống Anh cong môi mỉm cười, “Người không tin đúng không
Muốn chứng minh cũng rất dễ thôi
Đồ ngốc tìm ta bên ngoài chính là Nhị công tử nhà Khai Dương công, trước đây cũng đã từng gặp ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần để hắn nhìn thấy mặt ta thì người sẽ biết thôi.”
“Khoan đã!” Tống Lão Căn bị dọa đến mức nhảy dựng lên, “Ngươi đừng có hồ nháo
Chuyện này không nói đùa được đâu!”
Hầu phủ chính là tước vị lớn như trời, chức quan lớn như trời
“Người hà tất phải sợ bọn họ như thế chứ
A gia, thúc thúc ruột của lão Hầu gia đầu tiên của nhà hắn là thái thái thái gia gia ruột của nhà ta
Nói đến cùng, dựa theo bối phận thì Hầu gia bây giờ cũng phải gọi người một tiếng tộc thúc
Người sợ cái gì?” Tống Anh nói
Tống Lão Căn run râu
Sợ cái gì
Đương nhiên là sợ mất mạng rồi?
Nói một cách đơn giản thì trên thực tế, mối quan hệ này đã rất xa xôi rồi
Lão Hầu gia đầu tiên dựa vào bản lĩnh của mình mà có được tước vị
Trước đó, nhờ có ông ấy mà tộc Tống thị cũng xem như được vẻ vang hơn mấy phần
Thái gia của ông đúng là thúc thúc ruột của lão Hầu gia đầu tiên, quả thực cũng là quan hệ họ hàng, nhưng có người giàu có nào mà không có họ hàng chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chi nhà ông có thêm thể diện đã là không tệ rồi, nào dám yêu cầu gì khác
“Mấy ngày nay, ngươi đừng ra ngoài
Không được, tất cả mọi người trong nhà chúng ta đều phải ở trong nhà
Khi nào công tử kia đi rồi thì chúng ta hẵng lộ diện!” Tống Lão Căn trịnh trọng nói, “Mặt ngươi bây giờ đã khỏi, nếu như bị Hầu gia biết thì ngươi có còn muốn giữ lại cái mạng nhỏ của mình hay không hả?”
“Ta còn sợ bọn họ không tới tìm ta đấy!” Tống Anh hừ một tiếng
“Ngươi có nghe thấy lời ta nói hay không đấy!” Lần này, Tống Lão Căn thật sự nổi giận
Tống Anh thở dài
“Từ lần trước ngươi tới hầu phủ, ta đã nhận ra người nhà đó ăn ở bạc bẽo, hoàn toàn không thèm để ý đến ngươi
Ngươi còn muốn sáp lại gần làm gì
Trước đó, nhà họ đã gả ngươi đi một lần
Bây giờ, ngươi còn muốn để nhà họ gả ngươi đi lần nữa sao
Hơn nữa, cho dù ngươi không suy xét cho mình thì cũng phải nghĩ đến cha ngươi, nương ngươi chứ
Ngươi muốn khiến bọn họ phải lo lắng cho ngươi nữa sao!?” Tống Lão Căn cả giận nói. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Ngay cả khuê nữ ruột của mình mà hầu phủ cũng có thể bắt nạt như vậy thì có thể để ý đến người khác sao
Ông cũng không dám đi thăm dò giới hạn của người ta đâu
Tống Anh thở dài
Cảm thấy nhất định phải nói rõ ràng với lão gia tử
“A gia, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày ta phải về đó một chuyến
Người phải chuẩn bị tâm lý trước cho chuyện này.” Tống Anh nói thẳng
“Cái gì?!” Tống Lão Căn suýt nữa tức giận đến ngất xỉu
“Ngươi ngẫm lại đi, ta có thể trốn cả đời sao
Bây giờ, cha nương ta nhìn như thoải mái, nhưng không biết trong lòng còn khó chịu thế nào đâu, nương ta cũng thường xuyên mơ thấy ác mộng
Nếu không chấm dứt rõ ràng với hầu phủ thì cả đời này, nương ta không thể yên tâm
Hơn nữa, bản thân ta cũng không cam lòng.” Tống Anh nói tiếp
Chủ yếu là ca ca Tống Tuân đã hạ quyết tâm muốn đi lấy trứng chọi đá, dù sao thì nàng cũng phải bọc chút kim cương bên ngoài quả trứng đó mới được
Hơn nữa, bây giờ nàng thật sự không sợ hầu phủ. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.