Nhưng ngẫm lại lời Tống Anh nói, Tống Lão Căn bỗng cảm thấy nóng ruột nóng gan Hồi tưởng lại khi đó, trong lòng ông cũng có chút khó chịu Lúc ấy, vốn dĩ khi chạy nạn cũng không muốn đến hầu phủ Dù sao thì bậc cửa của nhà đó quá cao, không đến mức sắp chết đói thì bọn họ cũng không dám bước vào Bên ngoài kinh thành có chỗ thuê người làm việc, còn có sạp phát cháo khắp nơi, quả thực không bị chết đói Nhưng sau khi tới kinh thành, vị Hầu gia mới vừa được kế thừa tước vị không bao lâu, cả nhà vui mừng nên nhà Diên Bình hầu phủ dựng nhiều sạp phát cháo nhất ở giao lộ bên ngoài kinh thành [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc phát cháo còn có người nói rằng chỗ gặp thiên tai cũng xem như là quê quán của hầu phủ nên lần này mới làm việc thiện như thế Khi đó ông không được tỉnh táo lắm, cảm thấy dù sao thì hầu phủ này cũng có quan hệ họ hàng với nhà ông, nếu nhà ông tới đây tị nạn mà không nói với hầu phủ một tiếng, lỡ như sau này bị người có ý xấu biết được, không chừng còn muốn tố cáo hầu phủ không màng đến người cùng tộc.. Huống hồ, dựa theo lễ tiết bình thường, từ xa tới thì cũng nên qua đó thăm hỏi một chút Mộ phần của phụ thân của lão Hầu gia đầu tiên đã sớm được di dời tới nơi có phong thuỷ tốt, nhưng mộ phần của tổ tiên của lão Hầu gia đầu tiên vẫn còn ở đó Con cháu bình thường cũng nên tới thăm hỏi một tiếng: Tình hình thiên tai ở quê quán có nghiêm trọng không? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Suy nghĩ như vậy, ông đưa cả nhà tới gặp vị Hầu gia mới Kết quả.. Không gặp được người, chỉ gặp được một quản gia Lúc ấy, ông chỉ nhớ rõ vị quản gia kia cao cao tại thượng, nhìn bọn họ bằng ánh mắt khinh miệt, sau đó cao giọng nói Hầu gia bận rộn công việc, không có thời gian quản chuyện nhỏ nhặt thế này, nhưng nể tình là người cùng tộc nên cũng không bạc đãi bọn họ, đưa tới thôn trang, chờ đến khi tình hình thiên tai qua đi thì rời đi Lúc ấy, trong lòng ông cũng hơi nổi giận Nhưng nghĩ lại, tuổi tác của vị Hầu gia mới không lớn lắm, không hiểu lễ tiết cũng là bình thường Hơn nữa, vào thời điểm đó, bên ngoài cũng loạn lạc, người ta còn có thể đưa bọn họ đến thôn trang để tránh nạn một thời gian đã thật sự tốt bụng lắm rồi Huống chi, trong nhà ông còn có trẻ con, sau khi tới thôn trang, đứa trẻ cũng có thể yên ổn một chút Lập tức ngàn ân vạn tạ đồng ý Nhưng dù sao cũng là người cùng tộc chứ không phải hạ nhân, cũng sợ người khác cảm thấy bọn họ tới tống tiền nên sau khi tới thôn trang thượng, bọn họ thật sự đã làm không ít việc “Ai!” Tống Lão Căn thở ra một hơi thật dài Không phải ông trách nha đầu này gây chuyện Chẳng qua, bây giờ nhớ tới nhà quyền quý đó thì vẫn còn cảm thấy hai chân run lên “Già rồi!” Qua một lúc lâu sau, lão gia tử đột nhiên than thở một câu .. Bên kia, người của Tiết gia cũng đã phát hiện ra Hoắc Lâm trong xe ngựa đã biến mất Chỉ thấy dưới đáy xe ngựa có thêm một cái lỗ Tất cả bọn họ đều há hốc mồm Nếu đứa trẻ bị ngã từ cái lỗ này xuống thì sẽ không ngã chết đấy chứ Quay trở lại đường cũ tìm mà vẫn không thấy bóng dáng đứa trẻ đâu Bọn họ đành bất lực quay về Tiết Nhị công tử đương nhiên nổi giận đùng đùng, vô cùng nghiêm trọng, trong lòng cũng nảy sinh lòng hơn thua với Tống Anh Tuy công thức điều chế này quan trọng, nhưng thể diện của hắn ta càng quan trọng hơn Nếu để người khác biết được hắn ta đường đường là Nhị công tử của Tiết gia, từ xa chạy tới chỗ này để dạy dỗ một thôn phụ, kết quả làm ầm ĩ nửa ngày, bản thân ở đây mò mẫm tới lui mấy bận mà thôn phụ người ta trông như thế nào cũng không biết thì chẳng phải mất mặt lắm sao? Hắn ta lăn lộn ở kinh thành ngần ấy năm cũng chưa từng bị bỡn cợt như vậy “Trông chừng chặt chẽ Hễ có người bước ra từ trong nhà nàng thì lập tức báo cho ta biết!” Tiết Nhị giận dữ ra lệnh Nói xong, hắn ta dừng lại một chút rồi đổi ý, “Không, các ngươi đi theo ta xuống quê cưỡi ngựa giải sầu Đến cái thôn.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] gì mà.. gì mà!”
“Thôn Hạnh Hoa?” Quản gia tiếp lời “Đúng Chính là thôn Hạnh Hoa đó!” Tiết Nhị nói tiếp Muốn gặp một người thì có khó gì đâu Tiết Nhị nghĩ như vậy, lập tức lên đường Cưỡi ngựa quý xuyên qua phố xá sầm uất, dẫn đoàn người trùng trùng điệp điệp ra ngoài giải sầu, đi thẳng đến thôn Hạnh Hoa.