Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 636: Diễu võ dương oai





Bỗng nhiên nghe thấy 1000 lượng bạc, bọn họ đều ngơ ngác
“Không phải ta làm vỡ...” Ngưu Sơn Sơn gào khóc nói
“Ngươi nghe thấy không
Đứa nhỏ này nói không phải do hắn làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi mau thả người ra
Người của thôn bọn ta cũng không phải dễ bắt nạt đâu!” Mọi người vội vàng nói
Trước đây, đứa nhỏ Ngưu Sơn Sơn này vô cùng nghịch ngợm, luôn làm chuyện xấu, nhưng từ sau khi Lý Tiến Bảo bị xử trảm, đứa nhỏ này đã ngoan ngoãn hơn nhiều
Sẽ không nói dối đâu
“Vị công tử này, không biết thôn bọn ta đã làm chuyện gì có lỗi với ngài?” Lý chính là một người thông minh
Vị công tử giàu sang phú quý này lại chạy đến thôn bọn họ du ngoạn, vừa nhìn đã biết là có vấn đề
Thay vì để người ta đền tiền, hỏi thẳng thì tốt hơn
“Nói chuyện với người thông minh đúng là không tốn sức.” Tiết Nhị cũng không giấu giếm, “Chẳng qua ta nghe nói Hoắc Tống thị là người thôn này, lại nghe nói phong thuỷ của thôn này thật sự không tệ nên đến xem
Ai mà ngờ được chứ
Vậy mà lại gặp phải loại chuyện này...”
Lý chính hiểu rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Các hạ tới tìm Hoắc nương tử sao?” Lý chính hỏi
“Thật ra cũng không phải
Nhưng nếu có thể tiện đường gặp nàng thì cũng không uổng công đi một chuyến này.” Tiết Nhị công tử đáp
“Nếu là vậy thì e rằng công tử phải thất vọng rồi
Tuy Hoắc nương tử là người của thôn bọn ta nhưng bây giờ nàng ấy bận rộn công việc, không thể quay về thôn
Nếu ngài muốn tìm nàng ấy thì có lẽ phải đến Vạn Linh Trai trên trấn mới được
Nếu ở đây thì không gặp được người đâu.” Tống lý chính nói. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Không gặp được
Vậy thì đền tiền đi.” Tiết Nhị công tử tiếp lời
Nghe thấy lời này, Tống lý chính lạnh lùng cười một tiếng
“Giữa ban ngày ban mặt, ngài muốn cướp bóc sao?” Tống lý chính quay đầu nhìn cha Ngưu, “Đi
Bảo mọi người dừng hết việc trong tay lại, tất cả tới đây nhìn một cái!”
Tiết Nhị công tử cau mày
Có ý gì
Muốn uy hiếp hắn ta sao
“Lý chính, chẳng lẽ ngươi già rồi nên hồ đồ
Bản công tử nói, chỉ cần Hoắc nương tử ra đây gặp ta thì chuyện tiền bạc này rất dễ nói.” Tiết Nhị công tử nói
“Ta cũng đã nói rất rõ ràng rồi, ngọc bội này không phải do trẻ con trong thôn bọn ta làm vỡ
Nếu ngài muốn cưỡng ép dẫn người đi thì bọn ta cũng không sợ
Nếu làm công tử bị thương thì bọn ta xin lỗi
Nhưng cho dù có bẩm báo lên huyện nha thì người của thôn Hạnh Hoa bọn ta cũng không sợ!”
“Vả lại, ngài nói ngọc bội này do hắn làm vỡ, vậy ngài có nhân chứng không
Chỉ dựa vào lời nói của mấy thuộc hạ của ngài thì không đủ thuyết phục!” Tống lý chính nói tiếp
Giờ phút này, Tiết Nhị công tử đã sắp sụp đổ
Lúc ở kinh thành, gương mặt của hắn ta chính là giấy thông hành
Bất kể đi tới đâu, bất kể đưa ra yêu cầu gì, trước giờ chưa từng có ai phản bác
Vậy mà sau khi tới huyện Lễ này lại bị cản trở nhiều lần
Huyện lệnh không nể mặt còn chưa tính, ngay cả một tiểu tử nhà quê trong thôn cũng dám diễu võ dương oai trước mặt hắn ta!
Tiết Nhị công tử không vui
Đưa tay ra hiệu, thị vệ sau lưng rút đao ra xoèn xoẹt
Các thôn dân lập tức giơ cuốc lên, tuy hơi sợ hãi nhưng cũng vô cùng tức giận
Trong thôn có hai con ếch con giữ nhiệm vụ truyền tin, ngay khi có người lạ đi vào thôn, chúng đã đến thôn trang báo tin, cho nên ngay lúc này, ếch tinh xuất hiện
“Vị công tử này muốn gặp chủ nhân nhà ta sao
Hay là đến nhà ngồi chờ một lát đi.” Ếch tinh mở miệng nói
Trước đây chủ nhân từng nói, nếu có người tới gây phiền phức cho các thôn dân thì có thể tìm cách câu giờ trước, chờ nàng quay về
“Cuối cùng cũng có một người có thể nghe hiểu tiếng người.” Tiết Nhị công tử cười cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thanh Liên, có phiền phức không?” Tống lý chính nhíu mày, hơi lo lắng
Cùng lắm thì đánh đuổi người ra ngoài
“Không đâu, có chuyện gì thì chủ nhân sẽ đến xử lý
Người không cần lo lắng đâu.” Thanh Liên cười cười
Nói xong, hắn duỗi tay ra, đưa người đến nhà Tống Anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.