Tiết Nhị công tử hơi đắc ý, lạnh lùng cười một tiếng, trước khi đi còn lôi Ngưu Sơn Sơn đi theo Cổng nhà Tống Anh được mở rộng, các thôn dân ở bên ngoài nhìn chằm chằm vào trong như thể sợ những người này tra tấn Ngưu Sơn Sơn, còn Ngưu Sơn Sơn lúc này đã khóc đến khàn giọng Thanh Liên ra hậu viện hái trái cây, quay về sảnh trước ném vào tay Ngưu Sơn Sơn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Khóc cái gì Nam tử hán đại trượng phu đổ máu chứ không đổ lệ.” Thanh Liên nghiêm trang nói “...” Ngưu Sơn Sơn cầm quả lê lớn, lòng đầy chua xót Nói thì đơn giản lắm, đổ máu chứ không đổ lệ Hắn ta bị người ta đe dọa rồi hành hung, sao có thể không khóc chứ Đổi thành hắn thử xem “Hoắc nương tử có thể tới không?” Tiết Nhị công tử hỏi.
“Chuyện này thì phải xem tình hình Nếu vận may tốt, chủ nhân không bận thì chắc hẳn sẽ đến Nhưng nếu chủ nhân bận rộn thì có lẽ phải để các ngài ở lại đây mấy ngày Khi nào chủ nhân bọn ta tới thì lúc đó ngài sẽ rời đi.” Thanh Liên đáp “A, ý của ngươi là muốn giam lỏng bản công tử sao?” Tiết Nhị công tử nói Thanh Liên rụt rè cười: “Không phải vậy, là công tử muốn gặp chủ nhân.”
Tiết Nhị công tử hừ một tiếng Đưa mắt nhìn lướt qua sân Thật ra cái sân này rất sạch sẽ, cũng có mấy phần ý cảnh Đáng tiếc, dù sao cũng chỉ là một thôn phụ ở quê, sao có thể biết thưởng thức Đợi trong chốc lát, sắc trời hơi tối Hắn ta cũng cảm thấy bụng sôi sùng sục: “Khi nào Hoắc Tống thị mới tới đây!?”
“Lúc nãy ta đã nói rồi mà?” Vẻ mặt của Thanh Liên hoàn toàn nghiêm túc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Ngươi dám chơi ta!?” Tiết Nhị công tử lập tức bật dậy Nhưng lúc này, có mấy người từ bên ngoài đi vào Lợn rừng tinh tới, sói con cũng tới, Ngưu Đại Lực và chồn tinh cũng tới Hoàng Đại thẩm cầm một túi nước trong tay, vẻ mặt nịnh nọt tiến lên đưa túi nước qua: “Xin công tử bớt giận Người từ từ uống miếng nước, chủ nhân ta rất nhanh sẽ tới thôi.”
Thật sự bởi vì vẻ mặt của con chồn tinh này quá mức nịnh nọt khiến Tiết Nhị công tử cảm thấy những người này không đáng lo nên cũng không nghĩ nhiều, lập tức mở túi nước ra.. Thế nhưng, ngay sau đó, một mùi hôi ập vào mặt khiến toàn thân bọn họ mềm nhũn, nôn ngay tại chỗ Những yêu quái khác trong sân đã sớm chuẩn bị xong xuôi nên không hề bị trúng chiêu, nhân lúc này vội vàng tiến lên, túm Ngưu Sơn Sơn bị mùi hôi làm cho choáng váng ra ngoài. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Oẹ ——” Tiết Nhị công tử chỉ cảm thấy dường như bản thân mình đã ngửi phải thứ mùi ghê tởm nhất trên đời Hoàng Đại thẩm rụt rè cười Đó là chất hôi của bà ấy Chủ nhân nói thứ hôi như vậy không được tùy tiện phóng ra ngoài, rất dễ làm người một nhà bị thương, cho nên bảo bà ấy tìm cách tích trữ lại Bà ấy nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ ra được cách dùng da may thành túi rồi phóng chất hôi vào trong Hiệu quả vẫn tốt đấy chứ Con tin đã được cứu ra ngoài, Ngưu Đại Lực cùng Chu Đại Tráng và sói con lập tức tiến lên tịch thu vũ khí Bọn họ nín thở, thu hết toàn bộ đại đao mà những người này mang tới Những thị vệ đó vẫn còn bị mùi hôi làm cho khó chịu, hoàn toàn không có sức lực phản kháng Trơ mắt nhìn đại đao bị lấy đi “Mọi người vất vả rồi, quay về nghỉ ngơi hết đi Mấy người bọn ta trông chừng những người này là được rồi, chờ chủ nhân có thời gian rảnh sẽ tới xử lý [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Các ngươi không cần lo lắng đâu, không phải chuyện gì to tát!” Ngưu Đại Lực cười tủm tỉm, nói vọng ra với thôn dân ở bên ngoài Ngưu gia thấy con nhà mình đã được đưa ra thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cảm tạ rồi đưa đứa trẻ về nhà Còn về những người này.. Bọn họ biết đây đều là hạ nhân được Tống Anh mua về, trước đó có làm việc trong thôn nên bọn họ có thể nhận ra Nếu người ta đã nói có thể giải quyết được thì bọn họ cũng không tiện can thiệp vào Sớm về nhà nghỉ ngơi, ngày mai còn có một đống việc ngoài ruộng phải làm đấy!