Các thôn dân vừa đi, nhóm người Ngưu Đại Lực và Chu Đại Tráng lộ ra nụ cười hung tàn Cổng vừa được đóng lại, khóe miệng của bọn họ đã cong lên, vui vẻ nhìn chằm chằm các thị vệ đang lăn lộn kêu gào dưới đất Lúc này, Tiết Nhị công tử chỉ cảm thấy trước mắt mơ mơ màng màng, trong dạ dày tựa như sông cuộn biển gầm, quả thực giống như có con lươn chui vào trong bụng, trong cổ họng toàn là cảm giác buồn nôn Mùi hôi cũng nhanh chóng tan đi, một lát sau, lỗ mũi cuối cùng đã được giải thoát Nhưng đầu óc vẫn còn bị thứ mùi ghê tởm kia chi phối, sắc mặt tái nhợt, toàn thân nhũn ra, không có chút sức lực nào “To gan Các ngươi, các ngươi dám phóng độc!” Tiết Nhị công tử nổi giận Sao trên đời lại có người to gan lớn mật như vậy Không ngờ lại dám dùng độc ngay trước mặt nhiều người như thế Hơn nữa, độc này quá mạnh, trước giờ chưa từng gặp phải Chẳng qua chỉ là một kẻ nhà quê, thế mà lại có tâm tư ác độc đến mức này Tiết Nhị công tử vừa nói xong, Ngưu Đại Lực lập tức nở nụ cười ngây thơ: “Ngươi hiểu lầm rồi, bọn ta không biết dùng độc, đó là rắm.”
“...” Cái gì? Thanh Liên nhã nhặn nói, “Công tử chớ trách Bọn ta là người nhà quê, trong nhà không có nhiều nguyên tắc, cũng không có ai có bản lĩnh cầm đại đao, chỉ đành dùng cách này Nhưng ngài yên tâm, bọn ta đã cứu được đứa trẻ kia thì sẽ không làm khó dễ các ngài.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nhưng trong đầu Tiết Nhị chỉ hiện lên một chữ: Rắm Thế nên, lúc nãy chính là.. “Oẹ ——” Càng nôn dữ dội hơn “Chủ nhân của bọn ta thật sự rất bận rộn, người cứ từ từ mà chờ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng để tránh chuyện như vậy xảy ra lần nữa, trước khi chủ nhân tới, các ngài không được đi Còn về chỗ ở.. Ờm, cứ ở ngay trong cái sân này đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng bên cạnh là chuồng của Đại Bạch, các ngươi không được đụng vào, nếu không sẽ bị lừa đá đấy.” Ngưu Đại Lực nghiêm túc nói Nói xong, để các yêu quái khác ở đây trông chừng, Ngưu Đại Lực đi nấu cơm Tay nghề của Ngưu Đại Lực là học từ Tống Anh nên nàng ấy cũng xào đồ ăn rất ngon Trong nhà có sẵn gà và trứng, trong mương cạn ở hậu viện có thể mò được mấy con lươn Chuyện bắt vật còn sống hoàn toàn không khó đối với yêu quái, thế nên chỉ chốc lát sau, trong sân đã thoang thoảng mùi thơm Lúc này, Tiết Nhị mới cảm thấy xoang mũi thoải mái hơn nhiều Thức ăn nơi thôn quê khá thơm đấy Tiết Nhị còn muốn tức giận, nhưng lại thấy sắc trời bây giờ đã tối, sau khi ăn xong mới có sức lực tính sổ với bọn họ, thế là thản nhiên ngồi trên ghế đá trong sân như đại lão gia, chờ đồ ăn được bưng tới đây Khoảng chừng một canh giờ sau, đồ ăn đã được nấu xong Quả thực cũng bưng lên đặt trên bàn đá, nhưng hắn ta vừa mới vươn tay định cầm đũa thì lợn rừng tinh đã sửng sốt rồi vội vàng tiến lên túm chặt cổ tay của hắn ta, sau đó dùng sức ném người sang một bên “Làm gì đấy Xem nơi này là nhà ngươi à Mấy món này là thứ ngươi có thể ăn sao?” Chu Đại Tráng hừ một tiếng Đồ ăn Tiểu Ngưu muội muội làm, hắn còn chưa kịp nếm thử một miếng mà người này đã định thò đũa ra gắp trước Hừ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “...” Tiết Nhị trợn trừng mắt Đồ ăn này không phải chuẩn bị cho hắn ta sao? “Các ngươi Đúng là to gan, ta là Nhị công tử nhà Khai Dương công Các ngươi dám làm nhục ta như thế!?” Tiết Nhị cả giận nói Chu Đại Tráng thở phì phò, trông có vẻ tức giận Thanh Liên vội vàng tiến lên ngăn cản: “Vị công tử này, chủ nhân của ta nghèo khổ, nuôi sống bọn ta không dễ dàng Trong nhà cũng không có bao nhiêu thức ăn, nếu cho các ngươi ăn thì bọn ta không có cái ăn Vì vậy, các ngươi tự nghĩ cách đi!”
Hắn ngăn cản lợn rừng tinh là vì sợ con lợn rừng này nhất thời tức giận, va chạm nhẹ với vị công tử này thì không có gì đáng lo, chỉ sợ một khi không cẩn thận sẽ không kiềm chế được mà giẫm nát hoa cỏ trong nhà.