Lần đầu tiên, Tiết Nhị công tử cảm giác được bản thân mình cách cửa tử gần như vậy Trước mắt dần dần tối đen, hắn ta cố tập trung nhìn về phía trước, trước khi ngất xỉu lần nữa, hắn ta mơ hồ nhìn thấy cổng lớn của nhà này mở ra, xuất hiện một tia ánh sáng, bên trong ánh sáng có một bóng người, bóng người đó.. giống như tiên nữ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Sao lại ngất xỉu?” Tống Anh cau mày “Không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, chẳng qua đói bụng mà thôi Đợi lát nữa nấu ít cháo rồi cho uống mấy ngụm là được.” Ngữ khí của Thanh Liên không chút gợn sóng Tống Anh gật đầu: “Vậy thì tốt Đánh thức hết đi, để bọn họ có tinh thần một chút [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chúng ta là người nói đạo lý, không thể nhân lúc người ta bệnh tật mà lấy mạng người được đúng không?”
“Đúng vậy.” Ngưu Đại Lực gật đầu Lập tức đi làm Sau nhiều ngày như vậy, đám người này cuối cùng cũng được ăn một chút, làm ấm dạ dày Tống Anh cho bọn họ thời gian hồi phục sức lực, ngày hôm sau, nàng mới ngồi trước mặt những người này. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Quần áo trên người Tiết Nhị công tử hơi hôi, lúc này ngồi dưới đất giống như ăn mày, còn Tống Anh lại ngồi trên ghế thái sư trên bậc tam cấp, bên cạnh kê một cái bàn nhỏ bày trái cây “Nghe nói ngươi muốn gặp ta?” Giọng điệu của Tống Anh vô cùng lười nhác, cực kỳ gợi đòn Nhưng mọi góc cạnh của Tiết Nhị công tử đều đã bị mài nhẵn, lúc này không còn chút ngạo mạn nào, hơn nữa còn vô cùng sợ hãi: “Đều là hiểu lầm...”
“Ta cũng cảm thấy là hiểu lầm Trẻ con thôn bọn ta không thể nào làm vỡ ngọc bội của ngươi mà còn không thừa nhận.” Tống Anh tiếp lời “Đúng vậy Ngọc bội đó do chính ta tự làm vỡ, không liên quan đến đứa trẻ kia.” Tiết Nhị nghe lời như một đứa trẻ “Ừm, xem ra ngươi cũng là người biết nói đạo lý Nếu đã như vậy thì sẽ không bắt bọn họ đền 1000 lượng bạc trắng chứ?” Tống Anh nói tiếp “Đương nhiên.” Chỉ khi muốn chết thì hắn ta mới dám bắt người ta đền tiền Hắn ta thề, chỉ cần lần này có thể rời khỏi chỗ rách nát này thì hắn ta không bao giờ dám đến gây phiền phức cho Hoắc Tống thị nữa Người này quá quỷ dị, gia nhân của nàng ta cũng giống như kỳ nhân dị sĩ, lỡ như không có cách tiêu diệt tận gốc thì không chừng lúc nào đó sẽ xuất hiện bên cạnh hắn ta, âm thầm giết chết hắn ta “Ngươi đúng là rất biết nói đạo lý đấy!” Tống Anh khen một câu, “Nhưng chuyện nào ra chuyện đó Ngươi không đòi số tiền này nữa, nhưng ta nghe nói ngươi tát trẻ con thôn bọn ta một cái Chuyện này cũng nên tính toán chứ?”
“Tính, tính thế nào?” Tiết Nhị nuốt nước miếng Lúc này, hắn ta mới dè dặt ngẩng đầu lên nhìn Tống Anh Vừa nhìn thấy đã hoảng hốt Cô nương này trông quen quá Hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi thì phải Hơn nữa.. không ngờ lại trẻ trung, xinh đẹp như thế Nhìn qua cũng chỉ mới mười tám, mười chín tuổi mà thôi.. Trước đó, hắn ta luôn gọi người này là Hoắc Tống thị nên theo bản năng cho rằng nàng ít nhất cũng phải là một phụ nhân ba mươi tuổi.. “Có hai cách tính Một là bồi thường bằng tiền Trẻ con là nụ hoa của đất nước, tát như vậy rất tổn hại sức khỏe, cũng sẽ tạo thành tổn thương không thể chữa lành về mặt tâm lý nên cần phải được che chở một cách cẩn thận Ý của ta là ngươi có thể lựa chọn bồi thường 1000 lượng bạc, hoặc là.. bị người của ta tát một cái...” Tống Anh nói “Ta chọn bồi thường bằng tiền!” Tiết Nhị công tử vô cùng dứt khoát Tống Anh gật đầu: “Vậy được rồi Đại Lực, ngươi đi gọi người nhà Ngưu thúc tới, thanh toán ngay tại đây, đã viết khế ước thì không được đổi ý Nếu người nhà Ngưu thúc đồng ý thì chuyện này xem như xong, sau này không được nhắc lại nữa.”
Ngưu Đại Lực lập tức đi gọi người Trên đường, Ngưu Đại Lực nói rõ ràng mọi chuyện với cả nhà Ngưu Sơn Sơn Người nhà này hoàn toàn ngây ngốc Tát một cái, bồi thường.. 1000 lượng Tiền bạc bất chính từ trên trời rơi xuống Bọn họ không dám nhận thì phải làm sao đây “Ngưu thúc, người không cần để ý đâu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hắn trách oan Ngưu Sơn Sơn nên phải bồi thường Nếu không thì sau này trong lòng đứa trẻ cũng sẽ có bóng ma tâm lý.” Tống Anh cong môi cười, “Nhưng bất kể người giàu có bao nhiêu thì cũng không được quên chuyện dạy dỗ đứa nhỏ này Ta vẫn nhớ rõ trước đây từng bị Ngưu Sơn Sơn đánh gần chết một lần, sau này không được làm ra loại chuyện ức hiếp người khác như vậy nữa.”