Tống Anh nói năng lung tung Đương nhiên, tuy là nói bậy nhưng ít nhiều vẫn có căn cứ Hầu phủ chắc chắn không thể nào nói những chuyện này với một nữ nhi không được yêu thương như nguyên chủ, nhưng dù sao thì nguyên chủ cũng là người sống sờ sờ, trước giờ cũng nghe được không ít tin đồn nhảm Sắc mặt của Tiết Nhị công tử trở nên lúng túng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đó là cha nương của hắn ta, vậy mà bây giờ lại bị người ta vũ nhục như thế, đã vậy lúc này hắn ta còn không thể phản bác “Nghe nói năm đó, huynh trưởng nhà ngươi cùng đua ngựa với huynh trưởng nhà ta rồi bị ngã rất nặng, huynh trưởng nhà ta chỉ ngã gãy chân, nhưng huynh trưởng nhà ngươi không thể có con được nữa Vậy thì thật sự là.. quá đáng tiếc Nhưng mà cha nương ruột của ta nói đây là quả báo.” Tống Anh nói tiếp Thấy mình đã nói đủ nhiều, Tống Anh cong môi cười: “Nhưng những chuyện đó đều là chuyện quá khứ Bây giờ ta đã bị cha nương ruột đuổi ra ngoài, thù hận giữa hai nhà chúng ta không liên quan đến ta, ta nhất định sẽ thả ngươi đi Nhưng mà...”
Tống Anh nhìn trái nhìn phải, ánh mắt đảo qua đám người Ngưu Đại Lực, sau đó tỏ ra hơi khó xử Ánh mắt này nhanh chóng được Tiết Nhị công tử phát hiện ra, hắn ta cũng hiểu rõ Chẳng trách những người này lợi hại như thế, hóa ra là hạ nhân ngầm của hầu phủ Một người sống sờ sờ như vậy giả chết, hầu phủ có thể yên tâm được sao Chắc chắn phải phái người trông chừng chặt chẽ, tránh để người đã giả chết này quay trở về Hơn nữa.. Ngẫm lại xem, những ngày qua hắn ta đã sống kiểu gì Mấy hạ nhân kia nghe nói hắn ta là người của Khai Dương công tước phủ thì hoàn toàn không thay đổi thái độ với hắn ta, rất hiển nhiên là bị chủ tử đằng sau ảnh hưởng, mà vị chủ tử này không phải Tống Anh trước mặt mà là Diên Bình Hầu Tiết Nhị thiếu càng nghĩ càng giận “Như vậy đi, chờ đến buổi tối, ta sẽ thả ngươi đi, nhưng động tĩnh của ngươi nhất định phải nhỏ một chút Nếu không, bị bọn họ bắt được, có lẽ bọn họ sẽ thật sự đánh gãy chân của ngươi.. Tất cả đều phải dựa hết vào vận may của ngươi đấy nhé?” Một lát sau, khi thấy mấy yêu quái đang trò chuyện với nhau ở đằng xa, Tống Anh tỏ ra đồng tình, nói thêm Trong lòng Tiết Nhị thiếu chấn động Có thể rời khỏi đây sao? “Được...” Tiết Nhị vội vàng nói “Suỵt, tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài.” Tống Anh nghiêm túc nói tiếp, “Ta khuyên ngươi nhất định phải chạy nhanh lên, sau khi chạy đi thì tuyệt đối đừng quay lại nữa Ngươi cho rằng Vạn Linh Trai là của ta sao Hoàn toàn không phải Người ở chỗ đó đều là người của Hầu gia Nếu ngươi quay lại, bọn họ nhất định sẽ nghĩ cách âm thầm giết chết ngươi Dù sao thì trời cao, hoàng đế ở xa, cha ngươi cũng không nhìn thấy.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cho dù cha ngươi muốn báo thù cho ngươi thì đến lúc đó, hầu phủ đá ta ra làm lá chắn là xong chuyện rồi.”
“...” Tiết Nhị cảm thấy tam quan của bản thân đã hoàn toàn vỡ nát Chẳng trách! - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Một thôn phụ sao có thể có thể đánh ngã Thúy Nhan Trai của hắn ta? Còn giết chết chưởng quầy và quản sự kiếm tiền giỏi nhất của hắn ta Không chỉ như thế, huyện lệnh cũng làm chủ cho nàng, hoàn toàn không thèm để ý đến lời của Nhị công tử là hắn ta Vì sao Chính là vì hắn ta chỉ là một Nhị công tử, còn đối phương lại là Hầu gia “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cẩn thận!” Vẻ mặt của Tiết Nhị rất nghiêm trọng “Ừm, ngươi hiểu là tốt rồi.” Tống Anh gật đầu, sau đó đồng tình nhìn hắn ta một cái “Tống tiểu thư, có phải ngươi.. cũng có chuyện bất đắc dĩ không Sao lại lưu lạc đến đây làm thôn phụ chứ?” Tiết Nhị cảm thấy đối phương đã biểu đạt thiện ý như thế thì bản thân cũng không thể quá đáng quá nên lập tức nhẹ nhàng hỏi han Còn chuyện cha nương không nỡ để nàng chết mà Tống Anh nói lúc nãy, chắc chắn là nói cho đám hạ nhân ngầm kia nghe “Ai.. Nói ra thì rất dài...” Tống Anh thở dài, “Năm đó, sau khi lão Vương gia chết, cha nương ta cảm thấy lão Vương gia bị ta khắc chết Bọn họ vốn dĩ đã không thích ta, lúc ấy còn cảm thấy ta làm chậm trễ nhân duyên của tỷ muội bên dưới, muốn để ta xuất gia làm ni cô Nếu ta không thích thì dùng một dải lụa trắng siết chết ta...”
“Sau đó, ta rạch mấy đường lên mặt rồi quỳ xuống cầu xin bọn họ, cam đoan sau này nhất định sẽ rời xa kinh thành nên mới tạm thời giữ được mạng sống, nhưng vẫn khó tránh khỏi.. bị người ta trông chừng chặt chẽ Còn về vết thương trên mặt.. may mà không sâu lắm, sau này mua ít thuốc về dùng nên đã khỏi rồi.” Tống Anh thở dài nói [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đối phương nghe xong thì hỏi: “Không ngờ nhà hắn lại ác độc như thế?”