Chẳng phải chỉ là vị hôn phu của nữ nhi đã chết thôi sao Vậy mà lại không muốn nuôi nữa “Chuyện này cũng khó trách bọn họ Tuy lão Vương gia hoang đường nhưng lại là trưởng bối của hoàng thượng Cho dù ta còn sống thì có ai dám cưới?” Tống Anh nói tiếp Tiết Nhị cũng cảm thấy có lý Cho dù có là tiên trên trời thì cũng không dễ tái giá “Tống cô nương, vậy bây giờ ngươi sống.. thế nào?” Tiết Nhị hỏi tiếp Nếu ai không biết thì sẽ cho rằng Tiết Nhị này là người hiểu chuyện, lương thiện Thế nhưng trong lòng Tống Anh hiểu rất rõ, một công tử có thể dung túng chưởng quầy dưới trướng giết người để cướp công thức điều chế, cho dù thỉnh thoảng biểu hiện ra mấy phần ngốc nghếch đáng yêu thì cũng không liên quan gì đến hai chữ “lương thiện” “Bây giờ.. đương nhiên là một lời khó nói hết.” Tống Anh thở dài, “Quả thực công thức điều chế xà phòng là của ta nhưng bên cạnh có người của hầu phủ trông chừng chặt chẽ, cũng không biết tiền ta kiếm được có thể giữ được mấy ngày.”
“Tống cô nương vất vả rồi.” Tiết Nhị vì để có thể chạy trốn mà giờ phút này cũng tỏ ra vô cùng đồng tình Tống Anh diễn kịch vừa đủ Tiết Nhị cũng bày ra vẻ mặt chờ mong Chờ đến nửa đêm, Tống Anh tuân thủ lời hứa, đến đây thả người Không thả người thì có thể làm gì đây Chẳng lẽ nuôi cho tốn lương thực sao Nàng lén lút quan sát xung quanh, lặng lẽ không một tiếng động mở cổng ra, sau đó vẫy tay về phía Tiết Nhị công tử: “Tạm biệt công tử Nếu có người đến chặn đường ngươi thì nhất định phải lấy tính mạng làm trọng, tuyệt đối không được phô trương!”
“Được Đa tạ Tống tiểu thư Có duyên gặp lại!” Vẻ mặt của Tiết Nhị hết sức nghiêm trọng, ôm quyền nói một tiếng rồi lập tức xoay người chạy đi Tống Anh cong môi cười cười Bọn họ vừa rời đi, Tống Anh nhanh chóng thay sang một bộ đồ đen, bịt kín mặt, mấy yêu tinh bên cạnh cũng như thế, cả nhóm bắt đầu đuổi theo Muốn đuổi kịp một người thì có gì khó Không bao lâu sau, nhóm người Tống Anh đã đuổi kịp Tiết Nhị công tử. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tiết Nhị công tử quay đầu lại nhìn, cực kỳ sợ hãi Diên Bình Hầu này thật ác độc, không ngờ bọn họ thật sự muốn giết chết hắn ta! Mạng nhỏ quan trọng.. Trong đầu hiện lên lời Tống Anh nói, nghĩ như vậy, hắn ta lập tức nói: “Ném tài sản trên người xuống đường, nhất định phải ném ở chỗ dễ thấy Mau mau mau!”
Bọn chúng chắc chắn sẽ dừng lại nhặt số tài sản này Ngựa mà bọn họ cưỡi đến không biết đã đi đâu nên chỉ có thể dùng chân chạy trốn Lúc này, đường sá gập ghềnh, thật sự đáng thương “Đại tỷ, nhiều ngân phiếu quá.. Làm sao đây Có đuổi theo nữa không?” Ngưu Đại Lực nhìn tiền bạc dưới chân, có hơi không nhấc chân nổi Công tử nhà giàu thật sự có tiền, ra ngoài còn mang theo một xấp ngân phiếu dày như vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Mấy thứ này đâu phải do lão tử cướp đoạt, là tự hắn không cần đúng không?” Tống Anh nhặt ngân phiếu và bạc vụn lên Ừm, đúng là không ít Ngân phiếu có 7000 đến 8000 lượng, bạc vụn mấy trăm lượng, không có mấy đồng xu Ngoài ra, Tống Anh còn cướp được mười mấy con ngựa không đánh số của hắn ta, lúc này đã đưa hết đến thôn trang nuôi dưỡng “Người này còn rất thông minh, biết ném tiền để giữ mạng.” Ngưu Đại Lực gật gật đầu “Ai, vốn dĩ phải đánh gãy một chân của hắn Nếu bây giờ đã thu tiền mà còn đánh gãy chân thì cũng không tốt Vậy cứ xem như bỏ qua đi.” Tống Anh cảm khái một tiếng rồi dẫn người trở về Nàng cũng không cảm thấy bản thân mình quá đáng Nếu Tiết Nhị này có năng lực thì chắc chắn sẽ giỏi tra tấn người khác hơn nàng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nói đến cùng thì chính là Nhị công tử của Tiết gia tài nghệ không bằng người khác, đáng đời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đoàn người Tiết Nhị công tử vừa chạy vừa thở hồng hộc, cảm thấy sau lưng giống như có bầy sói đuổi theo, chạy suốt đêm về trấn, cũng không dám nán lại thêm, thu dọn qua loa một chút rồi lập tức lên đường hồi kinh Tống Anh nói đúng, một mình hắn ta ở lại đây không chừng sẽ bị người ta diệt trừ Hơn nữa, hắn ta phải quay về kinh thành, nói cho cha hắn ta biết để cha hắn ta báo thù cho hắn ta Hắn ta và Diên Bình Hầu không đội trời chung!