Tống Anh tính toán thời gian, bây giờ là tháng mười, ít nhất cũng phải hai, ba tháng nữa, bên kinh thành mới có thể truyền đến chút động tĩnh Hai tháng sau sẽ bước sang năm mới, hầu phủ là gia đình lớn, nhiều việc, mà nàng chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ bé nên chắc hẳn sẽ giữ lại để tính sổ nàng sau Hơn nữa, còn có người của Khai Dương công tước phủ di dời sự chú ý nên cuộc sống của nàng vẫn rất thoải mái Vì vậy, nàng không nhanh không chậm, nên làm cái gì thì làm cái đó Làm xà phòng là nghề cũ, làm rất nhanh nên chưa đến nửa tháng sau, nhà xưởng sản xuất lớn đã đi vào hoạt động, có không ít thương nhân gần đó nghe tin mà đến Thôn trang nuôi khá nhiều gà, vịt, ngỗng, Tống Anh cho người cắt lông tơ của chúng để làm mấy món đồ nhỏ bằng lông Vào thời điểm này năm ngoái, nàng còn hơi sợ lạnh, nhưng có lẽ bởi vì đã tu luyện nên năm nay không có cảm giác gì Còn các yêu tinh có thể chất khác với con người nên không cần tới mấy thứ này Thứ này không dễ sản xuất hàng loạt, thứ nhất là dễ bị bắt chước, thứ hai là quá khác biệt so với quần áo và trang sức truyền thống, có làm được nhiều cũng chưa chắc bán được Vì vậy, Tống Anh chỉ làm mấy món để tặng cho lão gia tử, cha nương và Tống Tuân Nhất là Tống Tuân, người đọc sách rất sợ lạnh Trước đây, Tống Anh bắt mấy con dã thú không có linh trí cũng thu được mấy bộ lông, lúc này đưa hết cho bốn người Còn những người khác của Tống gia thì không có phúc phần này Bây giờ, Mã thị nhìn tức phụ nhi Nguyễn thị, có một vạn điều không vừa mắt Hiện tại sắp ăn Tết, Tống Anh tặng lễ cho nương gia vô cùng phong phú, nhưng trong số đó không có một món nào dành cho bà ta Năm nay Nguyễn thị vẫn mặc áo bông mới, thậm chí lão thái thái còn chưa từng nhìn thấy chất liệu đó bao giờ Nguyễn thị được chăm sóc trẻ ra mấy tuổi, sắc mặt trắng trẻo hồng hào, cực kỳ xinh đẹp Nguyễn thị như thế, Đại Diêu thị và những người khác đều không chịu tụt lại đằng sau Tóm lại, trong số các nữ quyến trong nhà, Mã thị hơi khó coi Đương nhiên, mấy nhi tử nhà này vẫn rất hiếu thảo, mua không ít quần áo cho Mã thị, chẳng qua chỉ mua loại mà lão phụ nhân bình thường hay mặc, còn mấy thứ đồ trang sức thì hoàn toàn không có So sánh với những người khác trong thôn, Mã thị như vậy đã xem như vô cùng có thể diện Nhưng nhìn mấy tức phụ nhi ăn mặc đẹp đẽ, trong lòng Mã thị thật sự ghen ghét vô cùng “Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn ăn mặc như vậy, không sợ người khác chê cười sao Ta thấy dáng vẻ của ngươi không giống như có thể làm việc Không phải bên tiệm ăn đều do Kim Sơn làm hết đấy chứ Ngươi ở đó làm việc hay dưỡng sức khỏe làm tiểu thư?” Mã thị thấy Nguyễn thị thỉnh thoảng còn cười tủm tỉm thì thật sự không nhịn được nữa. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nguyễn thị sửng sốt, quay đầu lại nhìn bà ta “Ta cũng đã tặng nương hai tấm vải tốt rồi mà Sao người không may thành quần áo mà mặc?” Nguyễn thị nói “Sao tổ tiên Tống gia bọn ta lại cưới phải tức phụ nhi phá của như ngươi chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không biết chăm lo cho gia đình Loại vải nào mặc trên người chẳng giống nhau [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Còn không bằng bán đi lấy tiền mua thêm mấy đấu gạo!” Mã thị hừ một tiếng Nguyễn thị nghe hiểu, vải.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] mang đi bán rồi sao Trong lòng rất tiếc Quần áo mà nhi nữ nhà mình hiếu kính, bà không nỡ bán, đương nhiên muốn ăn mặc thật đẹp, nhưng bà là tức phụ nhi, không thể chỉ mặc quần áo đẹp một mình nên cũng chuẩn bị cho bà bà một phần Không ngờ.. “Đây là tâm ý của A Anh...” Tống Nguyễn thị thở dài, “Bên tiệm ăn cũng không có nhiều việc, còn mời hai người tới làm nên ta và Kim Sơn chủ yếu phụ trách tính tiền Lúc đông khách, ta mới phải xuống bếp, sẽ không làm dơ quần áo đâu.”
Đại Diêu thị nghe xong thì cũng thấy lo thay Nguyễn thị Không nghe ra được sao Bà bà đang cảm thấy dạo này Nguyễn thị sống tốt quá đấy Ngu ngốc!