Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 649: Tuyệt đối không được





Đại Diêu thị thẳng thẳn như thế khiến Mã thị không giữ được thể diện
Mã thị muốn hung dữ nhưng lại hung dữ không được, bởi vì chỉ cần hơi lớn tiếng thì phu quân và Tống Anh ở bên kia cũng sẽ nghe thấy, đến lúc đó, lão nhân chắc chắn sẽ không đứng về phía bà ta
Mã thị nuốt xuống cơn giận này, trong bụng nghẹn cả đống lửa
Ngày tháng thế này, tới khi nào mới kết thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Anh tai thính, thật ra đã nghe rõ hết tất cả những lời có nên nghe hay không
Nhưng nàng không định sửa
Tất cả mọi người ở Tống gia đều đối xử với nguyên chủ không tệ, chỉ có một mình lão thái thái này không vừa mắt ba nha đầu, trong đó có nguyên chủ
Lúc nguyên chủ còn nhỏ, lão thái thái không ít lần thì thầm vào tai nàng ấy, nói nàng ấy là thứ tốn tiền, loại lười biếng, khắc tinh..
Nguyên chủ lương thiện, hiểu chuyện, chưa bao giờ nói những lời này ra ngoài
Nhưng tâm lý thuở ấu thơ đã bị tổn thương, hơi sợ hãi lão thái thái
Sau khi đổi thành nàng, lão thái thái cũng không hề thay đổi, thường xuyên dùng ánh mắt tối tăm nhìn nàng
Nàng tin chắc rằng nếu lão gia tử mất thì lão thái thái sẽ là người đầu tiên đứng ra khiến nàng không thoải mái
“A gia, có lẽ qua năm ta phải đi xa nhà một chuyến.” Tống Anh đột nhiên mở miệng
Nghe thấy nàng nói vậy, lão gia tử đen mặt, biết nàng có ý gì
“Ngoan ngoãn ở nhà đi, chỗ nào cũng không được đi!” Lão gia tử nói
Trong mắt Mã thị lại lóe sáng
“Ta cảm thấy, qua Tết mấy tháng, e rằng sẽ có người tới gây phiền phức cho ta
Nếu ta cứ ở đây thì cũng không ổn
So với việc ngồi chờ người khác tới, ta thà chủ động tới kinh thành xem thử còn hơn.”
Tống Anh vừa dứt lời, sắc mặt của Tống Kim Sơn và Nguyễn thị lập tức thay đổi
“Con có ý gì
Con muốn tới kinh thành sao
Con, con không cần nương nữa sao?” Nguyễn thị lập tức rơi lệ
“Không phải
Vị công tử tới đây hôm trước đã từng gặp ta ở kinh thành, còn có hiềm khích với mấy người đó, chỉ sợ sau khi hắn trở về sẽ nói chuyện của ta ra ngoài
Bên đó chắc chắn sẽ tới xử lý một phen, nếu không thì chính là để lại một mối họa.” Tống Anh nói tiếp
Còn “xử lý một phen” có ý gì..
Người có chút đầu óc đều nghe hiểu
Người vốn nên chết lại còn sống thì chỉ có thể khiến nàng chết thêm một lần nữa mới được
Sắc mặt của tất cả mọi người lập tức thay đổi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Mọi người yên tâm đi, bên cạnh ta có không ít đả thủ, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu
Nhưng ta sợ bọn họ thất bại sẽ chuyển sang dùng kế khác nên thà rằng chủ động một chút, sớm xuất hiện ở kinh thành để bọn họ không còn nghĩ đến các ngươi
Đương nhiên, đây chỉ là một trong số các lý do
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý do quan trọng nhất chính là ta muốn tới kinh thành mở cửa hàng nên phải chuẩn bị sẵn sàng trước
Đến tháng bảy, tháng tám, ca ca ta cũng phải tham gia thi cử
Nếu thi đậu thì vào bằng giờ sang năm cũng phải tới kinh thành
Nếu ta chuẩn bị xong xuôi nhà ở và cửa hàng từ trước thì đến lúc đó sẽ thuận tiện hơn.” Tống Anh nói tiếp
Tống Anh vừa dứt lời, lão gia tử đặt đũa xuống “cạch” một tiếng
“Nếu bọn họ muốn tìm thì cứ để bọn họ tới
Cả nhà chúng ta có thể sợ bọn họ chắc!?” Lão gia tử hầm hừ
Nói đến cùng, chẳng qua là nha đầu chết tiệt này sợ liên lụy đến bọn họ nên muốn chủ động đi nộp mạng!
Như vậy không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cũng không tin lá gan của hầu phủ lớn đến mức khinh nhục người cùng tộc
Nếu thật sự như vậy thì ông không cần bộ xương già này nữa, đi tố cáo bọn họ
Tống Anh không ngờ lão gia tử lại phản ứng dữ dội như vậy
Nàng cảm thấy chắc hẳn ông cụ sẽ ước gì nàng đừng liên lụy đến người nhà mới đúng chứ
“Đây là cách tốt nhất
Hơn nữa, mọi người không cần phải lo lắng cho ta
Ta có năng lực tự bảo vệ mình.” Tống Anh nói
“Ngươi là đứa có nhiều ý tưởng, bây giờ ý tưởng gì cũng có thể làm được
Nhưng cho dù ngươi có bao nhiêu ý tưởng đi chăng nữa thì với tình cảm giữa ta và lý chính, nếu ta không gật đầu, ông ấy cũng sẽ không đưa giấy thông hành cho ngươi
Chỗ nào ngươi cũng không đi được!” Lão gia tử hừ hừ một tiếng
“Muốn đi cũng được, trừ phi ca ca ngươi thật sự có thể thi đậu cử nhân
Đến lúc đó, hắn là cử nhân lão gia trong sổ của quan phủ, không ai dám xuống tay với hắn, dù sao cũng có thể hù dọa người khác
Còn bây giờ thì tuyệt đối không được!” Lão gia tử nói tiếp. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.