Sau khi nói câu này, Tống Anh lại cong môi cười nói: “Hơn nữa, cho dù người cảm thấy không có vấn đề gì thì cũng phải hỏi ý kiến của mọi người chứ?”
Tống Lão Căn hung dữ trừng mắt nhìn nàng “Ta quyết định Không ai được phép phản bác, nếu không thì cút khỏi Tống gia cho ta!” Tống Lão Căn nghiêm túc nói, “Trước đây tách nhà ngươi ra quả thực là vì ta không hiểu những chuyện quanh co lòng vòng này Nhưng ngươi yên tâm, quá tam ba bận, cho dù bây giờ có nói gì thì cũng sẽ không đuổi ngươi ra ngoài!”
Tống Lão Căn cũng không cảm thấy xấu hổ “Nếu ngươi đã nhắc tới chuyện trước đây thì ta cũng không ngại mà nói thẳng với ngươi, ta chỉ là một người quê mùa thì biết cái gì Lúc ấy, ngươi toàn thân đầy máu quay về [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Người nhà đó chỉ để lại mấy câu, nếu bọn ta nói hươu nói vượn ra ngoài thì đừng hòng sống yên ổn nữa, còn nói bây giờ có thể bảo vệ được tính mạng đã là chuyện đáng mừng rồi, giữa tang sự và hỉ sự thì muốn chọn cái nào?”
“Nếu ngươi là ta thì ngươi sẽ làm gì Nghe thấy lời này, ngươi có hoảng sợ không Trong nhà nhiều trẻ con như vậy, cũng không thể vô duyên vô cớ bị liên lụy được, chỉ đành tách các ngươi ra Đây cũng là vì muốn tốt cho cả nhà!” Lão gia tử hùng hổ “Nhưng quả thực là ta đã có lòng riêng, có lỗi với ngươi May mà ngươi không chê, mấy năm nay đã chiếu cố trong nhà rất nhiều Bây giờ ta đã không còn là người cái gì cũng không biết, nếu còn kiêng kị đủ điều như thế thì có khác gì súc sinh?” Tống Lão Căn lạnh mặt nói tiếp Lời này không chỉ nói cho Tống Anh nghe mà quan trọng hơn cả là nói cho những người khác trong Tống gia nghe Bây giờ xem ra việc đắc tội hầu phủ sẽ không đến mức nguy hiểm đến tính mạng, cùng lắm là bị chèn ép khiến cuộc sống của cả nhà được không tốt lắm mà thôi Nhưng chẳng phải trước đây cũng sống như vậy sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ cần người còn sống thì cái gì cũng dễ nói “Ta cũng không sợ nói cho ngươi, nếu ngươi đã nói rõ ràng với ta rằng đắc tội với người nhà đó sẽ chết thì ta sẽ bảo Đại bá, Tam thúc, Tứ thúc của ngươi cút đi thật xa, ít nhiều cũng để lại con cháu đời sau Không chừng mấy chục năm sau sẽ có đứa có tiền đồ, sẽ giúp ta giải oan.” Lão gia tử nói tiếp Nếu thật sự nguy hiểm như vậy thì ông già như ông cũng không đi mà đi theo lão Nhị, xem như trả nợ. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nếu không, cứ luôn thiếu nợ người ta cũng không phải chuyện tốt “Được rồi, ta chỉ nói vậy thôi mà Sao tính tình của người lại nóng nảy như thế chứ?” Tống Anh thở dài Nàng mới nói mấy câu mà lão gia tử đã lải nhải một tràng dài rồi “Nhị Nha...” Đại Diêu thị do dự một chút rồi mở miệng, “Trước đây khi phân gia, quả thực ta cũng có nhúng tay, ồn ào muốn tách nhà các ngươi ra Thế nhưng khi đó ta thật sự bị dọa sợ, chủ yếu là vì nghĩ cho mấy đứa nhỏ...”
“Đúng, đúng, ta cũng như vậy Nếu trong nhà không có mấy đứa nhỏ thì sao phải nghĩ nhiều như vậy chứ Đời này cực cực khổ khổ còn không phải vì mấy đứa của nợ bọn chúng sao?” Tiêu thị cũng vội vàng tiếp lời Tiểu Diêu thị cúi đầu nhìn Khang ca nhi trong lòng Chất nữ cũng là người thân, không thể nào không thương Dù sao thì bọn họ cũng là con người, cũng có tình cảm, nhất là Đại Diêu thị và Tiêu thị đã gả tới đây từ lâu, gần như nhìn Tống Anh lớn lên Nếu bọn họ không có con thì dù trả giá bao nhiêu cũng không sao cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng sau khi làm cha nương thì lòng dạ sẽ nhỏ lại “Nương Người có ý gì Không phải là muốn vứt bỏ Nhị tỷ của ta đấy chứ?” Tống Đạt cau mày, hơi không vui “Không phải, nương không có ý đó, chỉ là muốn giải thích rõ ràng mà thôi...” Đại Diêu thị vội vàng xua tay, “Ta cảm thấy cha nói rất đúng, ngươi là một tiểu nha đầu thì đừng chạy loạn Nếu chạy đến địa bàn của người khác mà bị ức hiếp thì bọn ta cũng không biết được Như vậy còn không bằng ngoan ngoãn ở trong nhà Nếu thật sự có người tìm tới cửa gây phiền phức, nhà ta nhiều người như vậy, cứ thẳng tay đánh đuổi bọn họ ra ngoài!”