“Bây giờ mấy đứa Đạt ca nhi cũng đã trưởng thành, không còn là trẻ con nữa Ta không biết dạy con nhưng luôn cảm thấy làm như trước đây là không tốt, trẻ con cứ như vậy thì sau này cũng sẽ trở thành loại người vô lương tâm Chúng ta đều là người một nhà, bây giờ ở cùng với nhau, không có gì phải sợ.” Đại Diêu thị lại bồi thêm một câu Nói xong, vậy mà trong lòng bà ấy lại mơ hồ xuất hiện một chút kiêu ngạo Năm đó lúc phân gia, bà ấy về lại nương gia, bị cha bà ấy nghiêm khắc dạy dỗ một trận Nói bà ấy là kẻ vô tâm, chất nữ mà mình nhìn nó lớn lên phải chịu ấm ức lớn như vậy, vốn đã vừa sợ hãi vừa lạnh lòng, là lúc gia đình nên bảo vệ, thế mà bà ấy không chỉ không trấn an mà còn đạp thêm một cú, quả thực không giống chuyện mà con người làm ra Khi đó, bà ấy dựa vào lý lẽ để tranh luận, cảm thấy bản thân mình không sai Nhưng thật ra cũng đã lâu không dám về nương gia, bởi vì trong lòng chột dạ Tiêu thị thì lại trái ngược với Đại Diêu thị Năm đó, sau khi tách Nhị phòng ra, nương gia của bà ấy cảm thấy bà ấy làm rất đúng, ngoài ra còn nói không ít lời bậy bạ về Nhị phòng, mà trong lòng Tiêu thị cũng khó chịu Nguyên nhân là vì bản thân bà ấy biết nương gia không phải người tốt Chuyện mà bọn họ cảm thấy bà ấy làm đúng thì chắc chắn là làm sai [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu suy nghĩ của bà ấy đồng nhất với người của nương gia thì chứng tỏ bà ấy không khác gì người của nương gia, đều là loại người mà người khác chán ghét.. Trong lòng Tiêu thị đã nghĩ vậy từ lâu, nhưng có mấy lời mà bà ấy sẽ không nói ra ngoài miệng, nhất là khi nhìn mấy đứa con của mình, chỉ đành nhẫn tâm nuốt xuống Còn về Tiểu Diêu thị.. Không có chuyện của nàng ấy, nàng ấy đều nghe theo Tống Mãn Sơn Trước đây, Tống Mãn Sơn là người lông bông, không để bụng chuyện trong nhà. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Đại tẩu nói rất đúng Ta không biết ăn nói, tầm mắt cũng hạn hẹp, nhưng ta biết lão Tam, lão Tứ, lão Ngũ và cả Tam Nha đều thích ngươi.” Tiêu thị hơi mất tự nhiên nói Nếu lại để một mình Tống Anh đối mặt với bên đó thì con cái trong nhà đều sẽ oán trách Lần này là con cái chọn, không phải bà ấy chọn “Ta nghe theo tướng công, nhưng tướng công nghe theo ngươi nên ngươi đừng hỏi ý ta, nên làm thế nào thì làm thế đấy.” Tiểu Diêu thị thản nhiên nói một câu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Anh mấp máy môi “Các ngươi đúng là không có mắt, ta quyết định như vậy cũng vì muốn tốt cho các ngươi mà thôi Vị công tử mà ta đắc tội hôm trước vốn dĩ không thù không oán với thôn chúng ta, kết quả bởi vì ta mà gây phiền phức cho thôn dân Khó chắc nhà đó sẽ không làm như vậy...” Tống Anh nói “Nhị Nha Ngươi nói vậy là không đúng rồi Ngươi thấy trong thôn có ai trách ngươi không Người làm chuyện xấu cũng không phải là ngươi, ngươi đuối lý cái gì?” Đại Diêu thị cao giọng Nguyễn thị nghe thấy lời mấy trục lí nói thì nước mắt liên tục rơi xuống như thứ không đáng tiền Trong lòng bà ấy cảm động đến tột độ, nhất là khi nhìn Đại Diêu thị trước giờ không vừa mắt mình, ánh mắt càng tha thiết hơn “Đại tẩu.. Lời này của ngươi thật sự chạm đến đáy lòng của ta...” Nếu không phải luôn bị Đại Diêu thị ghét bỏ, lúc này Nguyễn thị hận không thể nắm tay bà ta Đại Diêu thị giật mình: “Ngươi lại khóc cái gì Vốn dĩ là bản thân ta tự nguyện giữ Nhị Nha lại, ngươi vừa khóc thì lại giống như là ta bị ép buộc vậy!”
“Chuyện này.. Chuyện này...” Nguyễn thị lau nước mắt, “Thật sự không muốn khóc đâu nhưng nước mắt không biết cố gắng, ta có thể làm sao chứ?”
“Đúng là tật xấu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ta thấy nếu thật sự có người tìm tới thì chúng ta cũng không cần cầm dao hù dọa người ta đâu, chỉ cần đẩy ngươi ra là được Nước mắt của ngươi có thể dìm chết bọn họ rồi!” Đại Diêu thị cong môi ghét bỏ “Ta cảm thấy như vậy cũng được đấy.” Tiêu thị không nhịn được mà cười một tiếng Nghe thấy lời này, Đại Diêu thị và Tiểu Diêu thị vui vẻ cười Nguyễn thị ngơ ngác, đôi mắt vẫn còn ướt đẫm, vô tội nhìn các trục lí, sau đó vừa muốn cười vừa muốn khóc, biểu cảm rất kỳ quặc Không khí lập tức hòa hợp hơn rất nhiều Trong lòng Tống Anh vô cùng thổn thức, biết trái tim mình lúc này thật sự ấm áp.