Nàng và nguyên chủ hòa hợp thành một nên nàng có thể cảm nhận được cảm xúc của nguyên chủ Chẳng hạn như, nguyên chủ chưa bao giờ hận bất cứ một người nào trong thôn, bởi vì đã từng rời đi hai năm nên mỗi một gốc cây, ngọn cỏ trong thôn đều là năm tháng yên bình đối với nàng ấy Lúc nguyên chủ bất lực nhất, nàng ấy không muốn mọi người đứng về phía mình mà lại muốn trò chuyện với bọn họ Cũng muốn được nghe người thân trấn an, cũng muốn nhìn thấy cảnh tượng cả nhà vừa náo nhiệt vừa bận rộn như trước giờ Đáng tiếc, lúc nguyên chủ sắp chết, đa số cảm xúc nhận được chỉ là lạnh nhạt, cảnh tượng nhìn thấy chính là Tống gia phân gia Điều này cũng dẫn đến việc sau khi Tống Anh dung hợp tất cả của nguyên chủ, cảm xúc không hề dao động quá nhiều, nội tâm cũng có mấy phần lạnh nhạt Cho dù bề ngoài đối xử tốt với người của Tống gia thì cũng chỉ để giữ thể diện, nói khó nghe một chút thì chính là đóng kịch mà sống qua ngày thôi Hơn nữa, tất cả những gì nàng làm cho Tống gia đều là chuyện dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần để tâm Nhưng lúc này, nhìn thấy thái độ của cả nhà, trong đầu Tống Anh xuất hiện ký ức của nguyên chủ Khi nguyên chủ còn nhỏ, trong nhà cũng giống như vậy Trong nhà toàn là đám trẻ con nghịch ngợm như khỉ, mọi người vui vẻ cười nói, khung cảnh gia đình ấm áp và tươi đẹp, hoàn toàn không giống hầu phủ, khắp nơi lạnh lẽo như băng, khắp nơi đáng sợ, lời nói lạnh nhạt khiến trong lòng nàng ấy cảm thấy tất cả mọi điều ở thôn Hạnh Hoa trở nên tốt đẹp giống như thiên đường Tống Anh rộng lượng nhưng thật ra nội tâm lại hơi lạnh nhạt Nhưng giờ phút này, nàng đã cảm nhận được tấm lòng lương thiện và thuần khiết của nguyên chủ Nguyên chủ giống như chốn bồng lai, lại giống như một vầng trăng sáng tỏ, thuần khiết. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Từ nhỏ, nàng ấy.. bị người của Tống gia đối đãi một cách khách khí và xa cách, không xem như có gia đình thật sự, sau này lại bị hầu phủ tra tấn, càng là hai bàn tay trắng Thế nhưng, đối với nàng ấy mà nói, cuộc đời không phải nỗi đau khổ mà lại là một làn hương ngọt ngào Tống Anh đột nhiên cảm thấy dường như cơ thể hơi thả lỏng, toàn thân đều cảm thấy khác lạ Còn hơi đau đầu “Sao vậy?” Nguyễn thị nhanh chóng nhận ra “Đau đầu.” Tống Anh gõ gõ đầu “Gõ đầu mạnh như vậy làm gì Đừng có gõ hỏng đấy Thấy khó chịu thì đi nghỉ ngơi đi Ta chừa cơm lại cho con, khi nào đói bụng thì ăn.” Nguyễn thị vội vàng nói “Ta không giận ngươi.” Lão gia tử bổ thêm một đao, “Mau đi nghỉ đi Chuyện có gì to tát đâu, đáng để đau đầu sao?”
Hừ, dù sao cũng là người trẻ, không bằng ông càng già càng dẻo dai, còn có thể cầm lái thêm năm mươi năm nữa Tống Anh cảm thấy đầu như muốn nứt ra, cũng không đấu võ mồm với lão gia tử nữa, vội vàng vào phòng cha nương của Nhị phòng ở đây nghỉ ngơi Sau khi nằm lên giường, Tống Anh dường như ngủ thiếp đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trên thực tế, nàng như chìm vào cõi mộng, nhìn thấy ba luồng ánh sáng Một luồng trắng thuần, một luồng xám bạc, một luồng vàng rực Lúc này, luồng ánh sáng vàng rực và trắng thuần đang hợp thành một thể, sau đó bắt đầu cắn nuốt luồng ánh sáng xám bạc Tống Anh cảm thấy hơi bối rối [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây là thứ quỷ quái gì vậy.. Dứt khoát nằm yên chờ đợi Đến tối, thấy nàng vẫn khó chịu, Nguyễn thị và Tống Kim Sơn ngủ ở phòng Tống Tuân, còn phòng chính để lại cho nàng Đêm nay, Tống Anh quả thực đã đại chiến ba trăm hiệp, toàn thân mệt mỏi khủng khiếp Cuối cùng cắn nuốt được một phần luồng ánh sáng xám bạc Nhưng khó khăn lắm cũng chỉ cắn nuốt được một chút xíu mà thôi, bởi vì luồng ánh sáng xám bạc có bản lĩnh rất lớn, không chỉ liên tục chạy tới chạy lui mà sức chiến đấu cũng siêu mạnh, quả thực không sợ gì cả Nhưng sau khi tiếp xúc với luồng ánh sáng xám bạc thì đầu óc của Tống Anh lập tức cảm thấy khó chịu Vậy mà trong đầu lại hiện lên mấy hình ảnh lộn xộn Có núi, có biển, có loài vật lớn, có loài vật nhỏ, còn có người chim.. bay trên trời, bơi dưới biển.. Sau khi mở mắt ra, Tống Anh cảm thấy dường như bản thân đã khác trước Nàng cũng không rõ khác biệt chỗ nào, giống như.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] sau khi thăng cấp trong quá trình tu luyện, lúc quan sát thế giới thì toàn bộ cảnh vật đều đã thay đổi “Con mẹ nó, rốt cuộc ta đã cầm kịch bản gì vậy?!” Tống Anh nói thầm một câu “Phi!” Vì sao nàng chửi thề?!