Tống Tâm Hoa vẫn nhớ rõ Tống Anh Lúc này, nàng ấy vừa mở miệng, sắc mặt của Lam thị lập tức thay đổi: “Con nghe ai nói hươu nói vượn vậy Đại tỷ tỷ của con đã qua đời từ lâu rồi Ở thành Dung lấy đâu ra tỷ tỷ?”
“Nương, người còn giấu con sao Lúc trước tỷ ấy không chết, rõ ràng chỉ rạch mặt rồi đưa đi Con biết mà.” Tống Tâm Hoa đáp Không chỉ biết, lúc đó nàng ấy còn trốn trong góc nhìn trộm Dưới đất đầy máu, cha nàng ấy đích thân giơ kiếm chặt bỏ ngón chân của tỷ tỷ Lòng Lam thị giật thót “Tâm Nhi, bất kể con biết được điều gì thì đó đều là giả Đại tỷ đã chết từ lâu rồi Bên thành Dung kia.. cùng lắm chỉ là một tộc tỷ, là họ hàng xa Chuyện này không cần con để bụng Bây giờ tuổi của con đã không còn nhỏ nữa, ở nhà học thêm vài thứ, sau này cũng có thể tìm được người tốt.” Lam thị nói Tống Tâm Hoa trầm mặc một chút, nhưng trên gương mặt đang cúi thấp lại xuất hiện biểu cảm lạnh lùng Những lời nương nàng ấy nói chẳng qua đều là vì nàng ấy có giá trị lợi dụng mà thôi Đại tỷ là nữ nhi đầu tiên của nương, vậy mà nương lại có thể vứt bỏ Đại tỷ, nuôi một thứ nữ để lừa gạt người khác Năm đó, khi Đại tỷ được đưa đến, nàng ấy vẫn còn nhỏ, chỉ mới mười một tuổi, nhưng nàng ấy đã không ít lần nghe thấy Tống Hoan và hai thứ tỷ khác chê cười Tống Anh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc ấy, nàng ấy không hiểu nhiều lắm, thậm chí còn mơ hồ hơi tức giận Bởi vì khi đó nàng ấy biết đích nữ thật sự chỉ có hai người là nàng ấy và Đại tỷ mà thôi Tống Hoan và hai thứ tỷ khác có tư cách gì mà cười nhạo Tống Anh Nàng ấy còn cố ý hỏi mẫu thân Lúc ấy, mẫu thân nói Đại tỷ chính là oan nghiệt không biết cố gắng, mặc kệ nàng đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đích thân mẫu thân sinh ra, vậy mà lại nói là “oan nghiệt” Lúc ấy, nàng ấy không hiểu lắm, chỉ cảm thấy mẫu thân chán ghét Tống Anh, phụ thân cũng không thích nàng, các ca ca, tỷ tỷ đều trưng ra vẻ mặt vô cảm với Tống Anh, dường như nàng là thứ dơ bẩn nhất trên đời này, cho nên nàng ấy cũng nói mấy câu không xuôi tai theo bọn họ. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nhưng vào ngày Tống Anh rời đi, nàng ấy thật sự đã bị dọa sợ Trước giờ, nàng ấy hoàn toàn không ngờ được làm đích nữ của hầu phủ mà còn bị bức tử, còn phải quỳ xuống đất xin tha, thậm chí hủy dung để bảo toàn tính mạng Khi đó, toàn thân nàng ấy lạnh toát, đổ bệnh hai, ba tháng Lúc ấy, mẫu thân thường tới thăm nàng ấy, nhỏ nhẹ hỏi han, nhưng điều đáng nói là mẫu thân lặp lại rất nhiều lần rằng do Tống Anh khắc nàng ấy.. “Nương, con đã mười lăm rồi mà chưa từng đi ra ngoài xem bên ngoài ra sao một lần nào Không thể cho con đi nhìn thử một cái sao Hơn nữa, sức khỏe của đệ đệ không tốt, con đi theo cũng có thể chăm sóc hắn mà.” Tống Tâm Hoa năn nỉ Nàng ấy chỉ muốn đi xem thử Tống Anh bây giờ thế nào Không phải đồng cảm, mà là.. để nhắc nhở bản thân mình không được rơi vào kết cục như Đại tỷ Lam thị do dự “Nương, đệ đệ chưa từng đi xa nhà, cũng khá ngây thơ, nếu gặp được.. tộc tỷ, có lẽ sẽ mềm lòng.” Tống Tâm Hoa nói tiếp “Được rồi, để ta nói với cha con một câu để con cũng đi cùng Tuy nhiên, chỉ là đi tế bái tổ tiên, không được xen vào chuyện khác Những tâm phúc do cha con phái đi còn có chuyện khác phải làm, bọn họ muốn làm gì, con cũng không được quản nhiều Con đã hiểu chưa?” Lam thị dặn dò Nghe thấy lời này, Tống Tâm Hoa lập tức hiểu rõ tế bái tổ tiên chẳng qua chỉ là để ngụy trang mà thôi Nhưng ngoại trừ tế bái tổ tiên, thành Dung kia còn có gì đáng để phụ thân phải để ý Chẳng lẽ.. có liên quan đến Tống Anh Nàng ấy tò mò trong lòng nhưng cũng không dám hỏi nhiều, quay về thu dọn ít hành lý rồi đợi đến khi khởi hành Dẫn theo Tống Đường Hành cùng rời khỏi kinh thành, lúc này, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm, thật sự cảm giác được thế giới bên ngoài rất thanh tĩnh, bầu không khí xung quanh cũng khác biệt “Tỷ, đệ có chuyện muốn thương lượng với tỷ.” Đi được nửa tháng, Tống Đường Hành mới dè dặt bước lên xe ngựa của Tống Tâm Hoa Tống Tâm Hoa ngước mắt lên: “Nếu là chuyện có liên quan đến Đại tỷ thì tỷ không trả lời.”