Khuôn mặt già nua của Tống Lão Căn đỏ bừng vì phấn khích, con thỏ tinh đang cố gắng học theo thói quen của con người, lúc này chứng kiến hành động của lão gia tử thì cảm thấy rất khó hiểu “Ta chỉ nếm thử xem mùi vị thế nào thôi, nếu cháy quá thì nó không ăn được...” Ông lão cười gượng một tiếng rồi ném con gà nướng vào lồng sắt Nhưng ông vẫn chưa muốn đi Dù tuổi tác của ông đã cao nhưng vẫn là đàn ông, mà đàn ông thì luôn có lòng chinh phục Lúc này, ông thích nhìn dáng vẻ con hổ lớn nhìn ông chằm chằm nhưng lại không thể làm gì được Ông dám khẳng định rằng, nếu đổi lại là mấy đứa con trai vô dụng của ông, tuyệt đối không một ai có thể dũng cảm như ông [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đến cả Tống Anh cũng thấy chướng mắt bộ dạng này của Tống Lão Căn.
Nhẫn nhịn mấy ngày, lão gia tử cả ngày ngồi xổm trước mặt con hổ kia, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm vài câu Vừa mới qua năm mới chưa được bao lâu, lão gia tử cũng nên trở về trông chừng con cháu rồi, lúc này, ông lại quyến luyến không muốn rời đi, còn thở dài than vãn: “Giá mà con hổ lớn này có thể hiền lành hiểu chuyện như con lừa bình thường thì tốt biết mấy.”
“...” Tống Anh im lặng Con lừa của nàng đã đợi lâu lắm rồi Con hổ kia nghe thấy thế thì cũng thở dài một tiếng theo Tống Lão Căn, sau đó quay đầu sang hướng khác Nó không muốn nghe, ông lão này thật ồn ào [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Anh liếc nhìn con hổ, sau đó nói: “A gia, người nhìn nó lần cuối cùng đi Ta thấy bây giờ nó béo tốt lắm rồi, chờ đến lần sau người trở lại, có lẽ nó đã bị bán mất rồi.”
Nó đã có linh trí, sau này đi theo nàng tu luyện một thời gian là có thể đẩy nhanh tốc độ hóa hình. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tống Lão Căn lại thở dài Thật đáng tiếc “Hay là.. ngươi nuôi nó đi Con hổ lớn như này hiếm có lắm...” Lão gia tử nói Nghe Tống Lão Căn nói vậy, Tống Anh cảm thấy mình có thể mở một vườn bách thú luôn rồi, nhà có hổ, có chim công cũng coi như quý hiếm, nếu quảng bá một chút, không chừng thật sự có thể thu hút được nhiều “du khách” đấy Chỉ là không thể mở vườn bách thú ở nơi nhỏ bé thế này, quá xa xôi và hẻo lánh, xung quanh không có nhiều người Có thể cân nhắc mở vườn bách thú ở gần thành Dung, nếu xây dựng một thôn trang ở ngoại thành, cách đó không xa, mấy yêu quái ở nhà không có việc gì làm cũng có thể tới đó tĩnh dưỡng thân thể, có vẻ không tệ.
“A gia, làm như vậy đi Ta sẽ giữ nó lại, đợi lần sau người tới vẫn có thể nhìn thấy nó vài lần nữa, sau này nó sẽ làm việc kiếm tiền cho ta.” Tống Anh cười nói Lão gia tử sửng sốt một chút “Ta dự định mở một vườn bách thú rồi thả con hổ nhà chúng ta vào đó, bắt thêm mấy động vật nhỏ khác, có thể cho dân chúng mang con cái đến tham quan, mỗi lần thu một trăm văn, người thấy sao?” Tống Anh nói “...” Tống Lão Căn thấy rất hay, “Được.”
Một trăm văn có thể nhìn thấy hổ lớn một lần, đáng giá mà Đại đa số mọi người cả đời đều chưa từng nhìn thấy một con hổ nào Dù có thấy thì.. cũng đã chết Ngay cả người keo kiệt như lão gia tử còn thấy được, Tống Anh càng thêm tự tin Trên núi Hạnh có rất nhiều động vật, nàng cũng không cần chuyên tâm đi săn thú, linh khí có thể thu hút một số con, chỉ là yêu quái có thể hóa hình vốn đã không nhiều lắm, nếu lại dành ra một phần đến vườn bách thú tĩnh dưỡng, vậy thì sẽ gặp chút khó khăn về mặt nhân lực.
Tống Anh đặt suy nghĩ vào những con vật không có linh trí Hiện tại, con hổ lớn này cũng đã có linh trí, chờ sau khi hóa hình, nó có thể làm nhân viên quản lý vườn bách thú Tống Anh dám nghĩ dám làm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nàng chỉ cần có một khởi đầu tốt là được rồi, ngày thường chủ yếu lo chuyện sổ sách, những việc khác đã có yêu quái bên cạnh làm, không cần tốn sức Lại phải chọn thôn trang.
Lần này yêu cầu cao hơn rất nhiều, không thể không có cảnh quan gì giống như xưởng làm xà phòng Trước đây bán ngọc trai còn dư lại hai vạn lượng, vì lần này làm vườn bách thú nên thôn trang mà nàng chọn gần như không có ruộng tốt, đều là đất hoang, theo lý mà nói, cho dù cảnh sắc đẹp thì giá cũng sẽ không quá đắt, nhưng thôn trang này phải lớn!