Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 673: Người không lớn nhưng lại nói rất nhiều





Tống Tâm Hoa nở nụ cười châm chọc
Tò mò về Tống Anh ư
Chẳng lẽ muốn tò mò Tống Anh chết như thế nào sao
Còn chuyện Tống Anh đã làm thế nào mà khiến nhà Tiết Quốc Công nhằm vào nhà nàng ấy hoàn toàn không hề quan trọng với nàng ấy
Trong mắt nàng ấy, bây giờ phụ thân đã ghi hận Tống Anh nên từ nay về sau, Tống Anh sẽ không còn cơ hội nào khác để làm ra chuyện bất lợi đối với hầu phủ nữa
Sau khi những chuyện này trôi qua thì càng không có ý nghĩa gì
Thậm chí..
Nàng ấy cảm thấy Tống Anh rất ngốc
Năm đó khó khăn biết bao nhiêu mới có thể rời khỏi hầu phủ, vậy mà sau khi tới thành Dung này lại quên hết những gian khổ ngày ấy, đi đối đầu với hầu phủ
Bây giờ thì hay rồi, có thể sảng khoái nhất thời nhưng tính mạng cũng không còn giữ được nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đệ muốn làm gì là chuyện của đệ, đừng kéo tỷ xuống nước cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tỷ tới đây là để tế bái tổ tiên, nhân tiện đi giải sầu
Nếu đệ dám làm chuyện gì ảnh hưởng tới tỷ, sau khi trở về, tỷ sẽ không bỏ qua cho đệ đâu.” Tống Tâm Hoa hừ lạnh một tiếng, sau đó lập tức xoay người vào nhà
Lời này thẳng thắn quá mức khiến người của tộc Tống thị đưa hai người họ tới đây nghe xong đều không khỏi sửng sốt
Mọi người quay sang nhìn về phía Tống Đường Hành
Dù sao thì Tống Đường Hành cũng còn nhỏ, lúc này khá lúng túng, sắc mặt ửng đỏ trông hơi khó coi, cố ho khan hai tiếng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Tộc tỷ, tính cách của Ngũ tỷ ta hơi xúc động và tùy hứng, mong ngươi đừng để ý.” Tống Đường Hành cố gắng tươi cười, nói
Tống Anh nhìn hai tỷ đệ này ngầm đấu đá thì cảm thấy buồn cười
Tỷ đệ cùng một nhà lại trở thành như vậy cũng rất hiếm thấy
“Đương nhiên sẽ không để ý.” Tống Anh vô tội nhướng mày, “Có liên quan gì tới ta chứ?”
Tống Đường Hành sửng sốt, sau đó nói: “Tộc tỷ, vừa nãy ta nói..
muốn ở cùng ngươi...”
“Đó là ngươi muốn chứ ta đã gật đầu đâu?” Tống Anh cười tủm tỉm nhìn hắn, “Ta và ngươi không thân thiết lắm, hơn nữa nhà ta thật sự có nhiều trẻ con, không rảnh quản thêm người ngoài như ngươi
Nếu ngươi không hài lòng về căn phòng mà a gia ta đã sắp xếp thì tự ra ngoài ở
Khu vực bên ngoài thôn rất rộng, hộ vệ nhà ngươi cũng đã dựng lều, đủ cho ngươi hoạt động rồi.”
Tống Anh nói xong thì quay sang nói với Tống Lão Căn: “Người ở lại đây trông nom, ta về nhà nhé?”
“Được
Tới lúc tế bái tổ tiên ta sẽ bảo ca ngươi đi gọi ngươi.” Tống Lão Căn gật đầu
Tống Tuân nhìn Tống Anh một cái, khẽ cười
Tống Đường Hành nhìn theo ánh mắt của Tống Anh, nhìn thấy ca ca mà Tống Lão Căn nói thì trong lòng hơi giật mình, ngẩn ngơ giây lát
Thân phận huynh trưởng trong trí nhớ của hắn là áp lực và trở ngại, nhưng người đối diện lại đang nhìn Tống Anh bằng ánh mắt quả thực vô cùng dịu dàng, còn có mấy phần đáng tin cậy nữa
Trái lại rất biết giả vờ
Tống Anh rời đi rất tiêu sái, hoàn toàn không liếc mắt nhìn Tống Đường Hành thêm cái nào
“Đây là tộc huynh sao
Ta thấy tộc huynh có khí chất thư hương, chẳng lẽ là người đọc sách?” Tống Đường Hành hỏi
Tống Anh vừa đi, vẻ hiền lành trên gương mặt của Tống Tuân lập tức biến mất, thay vào đó là mấy phần lạnh nhạt xa cách: “Không ngờ Tứ công tử rất giỏi ăn nói.”
Người không lớn nhưng lại nói rất nhiều
“Đây là Tuân ca nhi, đứng thứ hai trong nhà, năm trước thi đậu tú tài, chính là tú tài lão gia đầu tiên trong thôn bọn ta, sao Văn Khúc hạ phàm, quả thực vô cùng tài giỏi!” Người cùng tộc mở miệng cười nói
Tống Tuân khiêm tốn lùi về sau một bước: “Mọi người quá khen.”
“Tuân ca nhi là người có tính tình tốt nhất, nếu các ngươi cần gì thì cứ việc tới tìm hắn
Nhà ta còn có việc phải làm, không quấy rầy các ngươi nữa.” Người cùng tộc kia vô cùng yêu thích Tống Tuân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay, hai đứa trẻ của hầu phủ đi đường xa đến đây chắc chắn rất mệt mỏi
Tuy bọn họ là người nhà quê nhưng cũng biết lễ tiết, không thể bởi vì người ta có thân phận cao quý mà cứ cắm cọc ở đây không nỡ đi, như vậy sẽ làm phiền người ta nghỉ ngơi
Vì thế sau khi hàn huyên mấy câu, mọi người đều vội vàng rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.