Khi Tống Mãn Sơn tối sầm mặt, trông hắn ta rất đáng sợ, Tống Đường Hành thật sự bị dọa sợ Sức khỏe của hắn không tốt nhưng dù sao cũng là công tử hầu phủ, ngoại trừ ca ca bên trên làm thế tử thì hắn có thân phận cao nhất trong số tất cả con nối dõi của hầu phủ, trước giờ chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như vậy “Vì sao Mãn Sơn thúc.. lại tức giận Nếu tiểu tử nói sai thì tiểu tử xin lỗi người, mong Mãn Sơn thúc đừng chấp nhặt với tiểu tử.” Tống Đường Hành lập tức tỏ thái độ, nói xong lại che ngực ho khan hai tiếng Ho đến mức Tống Mãn Sơn nhíu chặt mày “Không phải ngươi bị bệnh lao đấy chứ Sao cứ ho mãi không ngừng thế Hầu phủ các ngươi đúng là không biết điều Chuyện tế bái tổ tiên lớn như vậy, Hầu gia đứng đầu trong nhà không tới còn chưa tính, dù sao cũng phải phái người khỏe mạnh tới chứ Nếu xảy ra chuyện gì ở nhà ta thì không chừng còn trách bọn ta chăm sóc không chu toàn Đúng là phiền lòng.” Tống Mãn Sơn không hề khách khí chút nào “...” Tống Đường Hành thật sự ngây người Lúc này, hắn nên nói gì đây “Sức khỏe của tiểu tử.. không đáng ngại...” Tống Đường Hành vội vàng nói “Không đáng ngại thì ngươi ho cái gì?” Tống Mãn Sơn bùng nổ, “Bọn ta không có gì để nói với một đứa trẻ như ngươi Ngươi chỉ cần nhớ kỹ rằng hãy ngoan ngoãn tế bái rồi yên phận quay về, đừng suốt ngày lảng vảng trước mặt Nhị Nha Bọn ta còn chưa tính sổ chuyện Nhị Nha trước đây với nhà các ngươi đâu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu các ngươi muốn xát muối vào vết thương của nàng thì chính là ngứa đòn!”
Tống Phúc Sơn muốn ngăn cản đệ đệ hung dữ này nên trừng mắt nhìn hắn ta Nhưng một khi đã nổi nóng, Tống Mãn Sơn là người ngay cả cha ruột cũng có thể mắng thì làm sao để ý tới ánh mắt của Tống Phúc Sơn được? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi Nếu nhàm chán thì có thể leo lên núi, tới giờ cơm nhớ về ăn cơm là được Nếu cảm thấy đồ ăn nhà ta không hợp khẩu vị thì bảo hộ vệ của ngươi làm cho mà ăn.” Nói xong, Tống Mãn Sơn nhìn các huynh đệ khác, “Các huynh rảnh rỗi lắm sao Rảnh rỗi thì về nhà ở bên các tẩu tử đi Cả năm không được về nhà, về rồi còn phải ứng phó với tên tiểu tử từ bên ngoài tới này, có phiền phức hay không hả?!”
Dứt lời, lập tức phủi mông rời đi Hắn ta khá bận rộn nên tận sáng sớm hôm nay mới về đến nhà, vừa về đã bị mọi người gọi tới cổng thôn xếp hàng đón người, còn chưa kịp nói mấy câu với tức phụ nhi Còn có nhi tử của hắn ta nữa, hắn ta mới xa nhà bao lâu đâu mà đã cao thêm không ít, nhớ nó muốn chết [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Ừm.. Lão Tứ nói chuyện hơi thẳng thắn nhưng cũng không phải không có lý [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ta...” Tống Kim Sơn nhìn các huynh đệ, “Gần đây Tuân ca nhi nhà ta vẫn luôn đi học, ta cũng đã lâu không gặp hắn rồi, dù sao cũng phải đi qua hỏi thăm việc học hành của hắn.”
Tuy rằng hắn nghe không hiểu việc học của nhi tử nhưng cũng tốt hơn ngồi đây nghe nhi tử nhà người khác ăn nói vớ vẩn Nói xong cũng bỏ đi Tống Dần Sơn rất quý mến Tống Anh nên cũng không thích nghe những lời này, lập tức đuổi theo hai ca ca Trong chớp mắt, chỉ còn lại một mình Tống Phúc Sơn Tống Phúc Sơn tự cảm thấy mình là lão Đại, bọn đệ đệ không hiểu chuyện, hắn ta cũng không thể không hiểu chuyện Vì vậy, tuy rằng cảm thấy không thú vị nhưng vẫn cố gắng kiềm chế mà ở đây tán gẫu với Tống Đường Hành Dù sao thì hắn ta cũng xem như là trưởng bối, hơn nữa từ trước đến nay luôn sĩ diện Lúc này cũng không thích nghe một vãn bối nói này nói kia nên nhanh chóng giành quyền lên tiếng “Lần trước tới kinh thành đã là chuyện gần hai mươi năm trước rồi, lúc ấy vẫn chưa có ngươi đâu Nhưng nhà ta cũng không biết nhiều về hầu phủ, còn chưa biết nhà ngươi có mấy huynh đệ?”
“Tính cả ta thì phụ thân ta có tổng cộng mười đứa con.”
Tống Đường Hành còn có thể làm gì bây giờ Lễ nghĩa nói với hắn rằng hắn không thể bỏ đi “Ồ, mười đứa sao Vậy thì nương ngươi cũng giỏi đẻ thật đấy Khắp thôn bọn ta không tìm được bà nương nào giỏi đẻ như vậy Đừng nói là bà nương, cho dù là heo cũng không lợi hại như vậy đâu!” Tống Phúc Sơn khiếp sợ nói