Tống Tâm Hoa trở mình Thiên chi kiêu nữ ư Quả thực chính là một trò cười Nàng ấy có bốn tỷ tỷ, một muội muội, còn chưa tính các tỷ muội nhà thúc bá Những người đó, có ai không thể thay thế được nàng ấy Đích trưởng nữ cũng có thể bị thế thân thì đừng nói tới đích thứ nữ không có tên tuổi gì như nàng ấy “Thôi, nghĩ nhiều như vậy chỉ thêm ưu phiền mà thôi Ta muốn gặp nàng, bây giờ cũng đã gặp được rồi Nếu nàng chết, ta sẽ đốt cho nàng chút tiền giấy, hy vọng kiếp sau nàng đầu thai tốt một chút, đừng làm cô nương mà làm nam tử [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu vận may tốt thì đầu thai làm thế tử Hầu gia gì đó, như vậy thì sẽ không bị người khác ức hiếp, ngược lại còn có thể ức hiếp người khác.” Tống Tâm Hoa thuận miệng nói Nha hoàn cũng không biết nên nói gì, thành thành thật thật nằm dưới đất Còn bên kia, Tống Anh cảm giác được có người đến gần nhà mình để theo dõi “Chỉ có một người?” Tống Anh cảm thấy rất lạ lùng Rốt cuộc là khinh thường nàng tới cỡ nào mới có thể chỉ phái một người đi tìm hiểu tình huống Chắc chắn là muốn biết trước nàng ở phòng nào, có thói quen gì để lúc xuống tay có thể sảng khoái một chút, tránh bị cắt ngang Ếch tinh nhảy xuống đất rồi hóa hình: “Đã thấy rõ ràng, chỉ có một người Có lẽ do đèn trong nhà chúng ta vẫn còn sáng nên người này không dám tới gần, rất cẩn thận.”
“Mấy tiểu tử kia đang ngủ, chờ người này tới thì lập tức trói lại, bịt miệng rồi ném ra hậu viện Ta sẽ đích thân xử lý.” Tống Anh nói Thanh Liên gật đầu, vèo một tiếng, lại nhảy ra ngoài - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Không bao lâu sau, Tống Anh tắt đèn, người lấm la lấm lét kia quả nhiên trèo tường vào Trốn trong chuồng gia súc trước Đại Bạch nhìn người áo đen kia, sau đó đột nhiên nhấc chân đạp một cái Người này lập tức ngã lăn ra đất Trước khi ngất xỉu, gã hoàn toàn không ngờ được con lừa này lại đột nhiên nổi điên rồi đạp gã Rất nhanh sau đó, Đại Bạch hóa thành hình người, cùng Thanh Liên kéo người tới hậu viện Tống Anh nhìn người này, hơi đau đầu Nếu là dã thú thì tốt rồi, còn có thể nuôi, nhưng người này thì không nuôi được, giữ không thể giữ, bán không thể bán, nếu giết.. Cũng được Nếu là trước đây, khi nhắc tới giết người, có lẽ Tống Anh sẽ có chút gánh nặng tâm lý Nhưng từ sau buổi tối bị đau đầu ở Tống gia, tâm thái của nàng đã thay đổi Cho dù giờ phút này có giết người thì cũng chỉ cảm thấy bản thân đã giết một người vô dụng đáng chết, không hề sinh ra cảm giác tội lỗi “Chủ nhân Người muốn.. giết hắn sao?” Thanh Liên hơi lo lắng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Yêu quái bọn họ không được tùy tiện giết người Chủ nhân không phải người bình thường, có lẽ có thể chất giống với yêu quái bọn họ Nếu tùy tiện giết người thì sẽ mang tội nghiệt Lỡ như không thể thành tiên thì phải làm sao “Ngươi ném gã vào trong núi sâu đi, không cần trói lại, cứ ném vào đó là được.” Tống Anh suy nghĩ một chút rồi nói Nàng cảm thấy nếu đánh đánh giết giết thì sẽ làm vấy bẩn thôn Hạnh Hoa yên bình này Núi Hạnh rộng lớn, nếu người bị ném vào trong đó không quen thuộc với ngọn núi này, không tốn mấy ngày thì không đi ra được Nếu vận may tốt thì có thể sinh tồn nơi hoang dã, nếu vận may không tốt thì làm mồi cho hổ đi Thanh Liên nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi làm Hộ vệ bên kia còn chờ gã quay về báo tin Nhưng chờ mãi chờ mãi, chờ đến tận lúc trời sáng mà vẫn không thấy người quay về Đám người cảm thấy khó hiểu, đành phải đi vào thôn hỏi thăm, có lẽ sẽ có người nhìn thấy người của bọn họ Nhưng rất hiển nhiên, các thôn dân đều không biết gì cả “Các ngươi để lạc người rồi hả Không thể nào Bao nhiêu năm nay, thôn bọn ta chưa từng bị lạc mất người nào cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu thật sự có người bị lạc mất thì không chừng là người đó tự bỏ chạy Có phải thức ăn của các ngươi không tốt lắm nên người ta không muốn làm nữa không?” Thôn dân chất phác nói Hộ vệ dẫn đầu tên là Hoàng Sa, nghe thấy lời này thì buồn bực trong lòng một trận.