Các thôn dân nghĩ sao nói vậy, lời nói không quá xuôi tai, nhưng trên thực tế lại là thật lòng quan tâm những người này “Ta thấy hôm qua các ngươi luôn trông chừng ở cổng thôn, bây giờ tuy đã vào xuân nhưng ban đêm vẫn rất lạnh Mấy người các ngươi ăn mặc mỏng manh, đồ ăn cũng là lương khô lạnh như băng Người sống sờ sờ làm sao có thể chịu nổi?”
“Hơn nữa.. Đó cũng không phải trẻ con, nếu không phải cố ý chạy trốn thì sao lại chạy đi giữa đêm Cho dù là sói hoang trên núi thì cũng không tha người lớn như vậy về núi đâu...” Thôn dân nói tiếp Hoàng Sa có khổ mà không thể nói Y cũng không thể nói thuộc hạ của mình vì đi tìm hiểu tình hình của nhà Tống Anh nên mới bị lạc mất đúng không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ có thể cười gượng ứng phó với thôn dân mấy câu, sau đó tiếp tục đi tìm Nhưng tìm suốt cả một buổi sáng vẫn không thấy bóng dáng gã đâu, cũng không thể làm chậm trễ chính sự được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tế tổ nói đơn giản thì cũng đơn giản Người của tộc Tống thị đều đến đây đông đủ, tất cả đồng loạt quỳ lạy Tộc trưởng ở thôn Hạnh Hoa bọn họ phụ trách đọc điếu văn cúng tế, ngoài ra còn báo cáo một số chuyện trọng đại trong tộc với lão tổ tông Thời gian cúng tế chỉ kéo dài khoảng một canh giờ Đương nhiên, tuy việc cúng tế đã kết thúc nhưng những người này không thể rời đi ngay, ít nhất cũng phải ở lại thôn mấy ngày để tỏ vẻ quan hệ giữa hai bên không tệ Khi việc cúng tế kết thúc, Tống Phúc Sơn, Tống Kim Sơn và Tống Mãn Sơn, thậm chí cả Tống Tuân cùng hai tiểu tử của Tam phòng đều quay về, còn Tống Anh và nhóm Tống Đạt thì không gấp gáp. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Việc học của Hoắc Lâm và Tống Đạt không nặng nề, xin nghỉ thêm mấy ngày cũng không phải vấn đề lớn Nhưng trước khi đi, gần như những người của Tống gia đều không quá yên tâm Nhất là Tống Mãn Sơn và Tống Tuân, hai người bọn họ thông minh hơn một chút, có thể đoán ra lần này người của hầu phủ tới đây không có ý tốt Vốn định ở lại lâu hơn một chút, nhưng chuyện làm ăn ở thành Dung quá bận rộn, Tống Tuân chỉ còn mấy tháng nữa là phải dự thi, mỗi một ngày đều vô cùng quý giá, Tống Anh hoàn toàn không đồng ý để bọn họ ở đây lãng phí thời gian “Huynh thấy hộ vệ bên cạnh hai người họ có vẻ không bình thường, hay là.. muội cùng huynh tới thành Dung đi, trong nhà sẽ không có chuyện gì đâu.” Trước khi đi, Tống Tuân vẫn nói Tống Anh cười như không cười, nhìn hắn: “Bên cạnh muội cũng có không ít kỳ nhân dị sĩ, còn chưa đến mức phải sợ mấy hộ vệ này Hơn nữa, nếu bọn họ thật sự rắp tâm muốn giết chết ta, cho dù ta có trốn đi xa cũng vô dụng, chi bằng đối mặt nghênh chiến với bọn họ Nếu bọn họ trông chừng ta nghiêm ngặt mà còn không giết được ta thì chẳng phải càng kích thích hơn sao?”
Tống Tuân bất đắc dĩ nhìn nàng: “Muội chắc chắn như vậy sao?”
“Đó là chuyện đương nhiên.” Tống Anh ngẩng đầu, không hề có chút biểu cảm sợ hãi nào “Ngươi xem tính cách của nàng đi, còn cái gì mà không yên tâm Thôi, một khi nàng đã kiên định như vậy thì cho dù sau này bị người ta giết chết thì chúng ta cũng không cần phải thương tâm vì nàng.” Tống Mãn Sơn liếc Tống Anh một cái, nói xong thì kéo Tống Tuân rời đi Tống Tuân lưu luyến quay đầu lại nhìn Tống Anh: “Tất cả phải lấy tính mạng làm trọng, tuyệt đối không được hành sự manh động Chỉ là mấy hộ vệ mà thôi, không phải là đối thủ một mất một còn, không cần vì mấy người râu ria này mà đặt bản thân mình vào tình huống nguy hiểm vạn phần...”
Tống Anh liên tục gật đầu: “Biết rồi, biết rồi.”
Đến tận lúc này, hai người mới lên xe bò rời đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thấy những người bất mãn với hầu phủ đã rời đi hơn phân nửa, Tống Đường Hành cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm Rõ ràng chỉ mới đến thôn Hạnh Hoa này một ngày, nhưng khi đối diện với ánh mắt của những người đó, hắn luôn cảm thấy sống một ngày bằng cả một năm Hơn nữa, trong lòng hắn thật sự rất không hiểu, chẳng lẽ nông dân ở quê đều thích nuôi trẻ con sao Sao lại che chở một đứa trẻ không phải ruột thịt như thế, cứ như sợ bị sói tha đi vậy.