Cuộc sống ở quê nhàm chán hơn ở kinh thành nhiều, nhất là khi tất cả mọi người của Tống gia đều có việc phải làm Suốt cả một ngày, tỷ đệ hai người gần như không thể nói được mấy câu với bọn họ Bây giờ đã tế bái tổ tiên xong thì càng không có gì để nói Tuy hai người đều mang theo nha hoàn và gã sai vặt, nhưng dù sao thì chủ tử và hạ nhân cũng không thể nói chuyện thân thiết với nhau Tống Tâm Hoa còn đỡ, bình thường ở kinh thành cũng chỉ ở trong nhà, không được ra ngoài, thêu thùa, đọc sách để giết thời gian nên cũng không cảm thấy nhàm chán Nhưng còn Tống Đường Hành thì không chịu được, chỉ có thể đi dạo khắp nơi trong thôn, ngắm khung cảnh trong thôn này Thật ra hắn muốn đi tìm Tống Anh, nhưng theo kế hoạch của cha hắn thì sau đêm nay, bất cứ lúc nào cũng có khả năng ra tay Nếu bây giờ hắn thường xuyên đến tìm Tống Anh thì hiển nhiên quá gây chú ý Cũng chỉ có thể âm thầm tiếc nuối, còn chưa kịp nghe ngóng được thông tin về Tống Anh thì người này đã gặp tai ương rồi Màn đêm buông xuống, đêm đen gió lớn là thời cơ tốt để giết người Tuy hộ vệ trong đội hoàn toàn hiểu rõ tại sao lại thiếu một người nhưng điều này không thể ngăn cản quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của bọn họ “Lần này hai người các ngươi đến đó, nhất định phải cẩn thận, không được để người khác nhìn thấy.” Hoàng Sa nói Giết chết Tống Anh rất đơn giản, nhưng nhất định phải làm một cách lặng lẽ, không tạo ra tiếng động nào, tốt nhất là âm thầm biến mất, hoặc là.. Hoàng Sa nhìn ngọn núi đằng xa, nếu có thể ngụy tạo thành việc nàng bị dã thú giết chết hoặc chết đuối dưới sông thì mới là thượng thượng kế Tóm lại, tuyệt đối không được liên lụy đến thanh danh của hầu phủ Hai người được phái đi nghiêm túc gật đầu Nhiệm vụ lần này đơn giản, bọn họ đều phải tìm đủ mọi cách mới có thể đi theo đội ngũ tới đây Chỉ cần làm người bên trên hài lòng, ắt sẽ không thiếu phần thưởng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Hơn nữa, tuy người phải giết là thiên kim hầu phủ nhưng lại là một người đáng lẽ đã phải chết từ lâu Vì vậy, chắc chắn bọn họ sẽ không dính phải bất cứ phiền phức nào vì nhiệm vụ lần này Hai người tràn đầy tự tin, vòng qua người tuần tra ban đêm trong thôn, tới bên dưới chân tường của Hoắc gia Bức tường này cũng không tính là cao, hai người đỡ nhau bò lên, vào được trong sân như ý nguyện Ngôi nhà này vô cùng yên tĩnh Còn rất khí thế “Ở đây có một con súc sinh, phải cẩn thận chút.” Một người nói [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Chỉ là một con lừa rất ngu ngốc thôi mà.” Người còn lại không hề để bụng Nếu là chó mèo thì bọn họ còn lo lắng chúng đột nhiên kêu gào gây ra động tĩnh lớn, nhưng lừa thì khác, nó không có năng lực giữ nhà “Nhà này có rất nhiều phòng.. Ngươi tìm bên trái, ta kiểm tra bên phải.” Đối phương nói tiếp [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nói xong, hai người cẩn thận tiến lên dò xét Tống Anh đang ngủ bỗng trở mình Đại Bạch nhìn hai người kia, đột nhiên há miệng cười to: “Ha ha ha ha ha ha...”
“...” Hai người bọn họ sợ tới mức tim hẫng đi một nhịp, vội vàng tìm chỗ nấp Hơn nửa đêm mà con lừa này lại đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to? Thật sự đáng sợ Sắc mặt của hai người lập tức trở nên tái nhợt Đúng lúc này, Tống Anh mở cửa phòng ra Hai người bọn họ nhìn thấy, ánh mắt sáng rực Chẳng phải chỉ cần đánh ngất người này rồi khiêng về là được rồi sao Hai người bọn họ còn có thể không đối phó được một tiểu cô nương chắc Hai người liếc nhìn nhau, lập tức lao ra chuẩn bị bịt miệng Tống Anh, nhưng tay còn chưa kịp đụng tới Tống Anh đã cảm thấy sau gáy đột nhiên đau đớn, ngay sau đó, trước mắt tối sầm, hai người cùng hôn mê bất tỉnh Mà người đánh ngất hai tên này chính là Đại Bạch và Thanh Liên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Chủ nhân, ta kéo hai người này đi nhé?” Thanh Liên hỏi “Ừm.” Tống Anh gật đầu, “Bọn họ có tổng cộng bao nhiêu hộ vệ?”
“Có.. khoảng gần ba mươi người?” Thanh Liên nói “Nhiều người như vậy nhưng mỗi lần chỉ phái một, hai người tới thì phải rề rà tới khi nào Nếu bọn họ đã thích chơi trốn tìm như vậy thì chi bằng.. ta bắt hết bọn họ là được.”