Tống Anh nói xong thì cong môi cười, trông hơi gian tà “Ý của chủ nhân là.. chúng ta lén giấu người của bọn họ đi?” Thanh Liên cũng cảm thấy làm như vậy dường như sẽ càng thú vị hơn “Đêm nay giấu hai người này là được rồi, chúng ta sẽ tặng bọn họ một món quà lớn khác.” Tống Anh nói xong, bảo Thanh Liên gọi Hổ Doanh Doanh trên núi xuống Bên trong lều, Hoàng Sa vẫn còn thức để chờ tin tức Trong lòng y luôn có dự cảm không tốt Nhưng theo lý mà nói, thôn này hết sức bình thường, tùy tiện chọn một người trong đội ngũ cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ nhỏ như thế này mới đúng “Grừừừ ——”
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài đột nhiên vang lên một loạt tiếng gào to, ngay sau đó chỉ nghe thấy tiếng “ầm ầm”, “bình bịch” Rất nhanh, những hộ vệ đang ngủ say lập tức đứng dậy đi xem, chỉ thấy bên ngoài lều trại đột nhiên xuất hiện một con hổ rất lớn Con hổ kia dữ tợn xông vào khu vực dựng trại của bọn họ, phá hủy toàn bộ lều bạt xung quanh Còn người của y lúc này đều đang cầm đại đao và cung tiễn trong tay nhưng lại hoảng sợ tới mức hoàn toàn không nghĩ tới chuyện công kích Con hổ này có thể hình lớn hơn hẳn những con từng nhìn thấy trước đây E rằng một vuốt của nó cũng có thể đập chết một người “Mau Tản ra chạy Châm lửa lên Tìm thôn dân tới giúp đỡ!” Hoàng Sa vội vàng hô [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nói xong, mọi người lập tức bỏ chạy tán loạn Hổ Doanh Doanh liếc nhìn về hướng Hoàng Sa đang đứng, sau đó đột nhiên nhảy qua đó Đến khi chỉ cách Hoàng Sa một gang tay, Hổ Doanh Doanh há to miệng gào một tiếng, gần như muốn phun nước miếng lên mặt đối phương, sau đó xoay người bỏ đi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Hoàng Sa sợ tới mức chân cũng mềm nhũn Mới vừa nãy, y cảm nhận được hơi thở của con hổ kia Rõ ràng chỉ cần con hổ kia cắn vào cổ y một cái là có thể chấm dứt tính mạng của y, nhưng y cũng không biết vì sao con hổ kia lại dừng lại May mà dừng lại Hoàng Sa nuốt nước miếng, sau đó nhìn mặt đất hỗn loạn Không bao lâu sau, lý chính khoác quần áo chạy đến Ngoài ông ấy còn có không ít hán tử trong thôn chạy đến, ai nấy đều cầm vũ khí trong tay, vậy mà lại không màng nguy hiểm, tất cả đều chạy tới đây giúp đỡ “Hổ ở đâu?” Hán tử trong thôn hỏi Miệng Hoàng Sa đắng chát: “Bỏ đi rồi.”
“Bỏ đi rồi?” Mọi người sửng sốt, “Vậy có ai bị thương không?”
“Không có...” Hoàng Sa lắc đầu Mọi người nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Không có thì tốt Đúng là kỳ lạ mà Tuy thôn bọn ta nằm dưới chân núi Hạnh, nhưng chỗ này cách núi sâu rất xa, mấy con đường quanh núi đã bị bọn ta đi qua vô số lần từ lâu rồi, mùi người rất nồng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ngay cả dã thú có kích thước lớn một chút cũng chưa bao giờ chạy xuống, sao lại có hổ chứ?”
“Đúng vậy Ta đã sống ở đây mấy chục năm nhưng đây là lần đầu tiên thấy có hổ xuống núi đấy.” Không tính con hổ trong núi sâu bị lão phụ của Hoắc Nhung đánh hạ trước đây Hơn nữa, chuyện này hơi kỳ quái Hổ xuống núi cũng không thể chỉ đi bộ giải sầu thôi đúng không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ra ngoài một chuyến, nhìn thấy nhiều người thế này, vậy mà không ăn thịt một, hai người sao Không có ai bị thương đương nhiên là chuyện tốt, bọn họ cũng chỉ cảm thấy hơi kỳ quái mà thôi “Làm phiền mọi người tới giúp đỡ rồi Đa tạ, đa tạ.” Hoàng Sa căng da đầu nói với các hán tử Các hán tử xua tay: “Bọn ta cũng chưa giúp đỡ được gì mà Hổ xuống núi là chuyện lớn, cũng không phải chỉ vì giúp các ngươi.”
“Ta thấy lều của các ngươi cũng bị đổ rạp hết rồi, hay là vào trong thôn ở đi Mỗi nhà nhường một gian phòng cũng không phải chuyện gì khó, ăn ngủ đều thuận tiện hơn.” Tống lý chính khách khí nói Hoàng Sa vừa nghe vậy thì lập tức lắc đầu “Không cần, bọn ta vẫn ở đây thôi Lều đổ rồi thì có thể dựng lại lần nữa.” Hoàng Sa nói Sao có thể vào nhà thôn dân ở được chứ Sau khi đội ngũ phân tán, y muốn phân phó mọi người làm chuyện cũng khó khăn hơn Hơn nữa, hành động ở ngay dưới mí mắt của thôn dân cũng rất dễ bị phát hiện.